[Đam Mỹ] Sau Khi Nhận Việc Ở Minh Phủ – Thất Thốn Thang Bao – Chương 41 – Ai dạy nhóc? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Sau Khi Nhận Việc Ở Minh Phủ – Thất Thốn Thang Bao - Chương 41 - Ai dạy nhóc?

Con trai nhắm mắt lại tức là đang muốn được hôn

Tác giả: Thất Thốn Thang Bao

(Edit: Andy/Cấm reup)

Lần đầu tiên Chung Thời Ninh xuống núi, sợ trên đường xảy ra chuyện nên cả nhóm cùng đi theo một chuyến tới Dương Thành.

Nhà họ Chung nhờ người đào cả nửa con dấu còn lại chôn dưới gốc cây hòe lên, không biết có phải do con dấu đã được hoàn chỉnh hay không, khi hài cốt của Chung Thời Ninh dời vào nghĩa trang của nhà họ Chung, hồn phách không bị trói buộc trong nghĩa trang như lúc trước nữa.

Đối với tình huống này Lục Chinh không nói thêm gì, cũng không hạ cấm chế lên Chung Thời Ninh.

Bản thân Chung Thời Ninh không biết nhưng Ôn Bạch lại rất rõ ràng, lý do lớn nhất để mà Chung Thời Ninh có thể tự do hoạt động trong khu nhà rộng lớn của nhà họ Chung, thực ra không phải do con dấu không rõ lai lịch kia mà là Lục Chinh.

Một kẻ không có hộ khẩu ở âm ty như Chung Thời Ninh, không có sự ngầm đồng ý của Lục Chinh thì còn lâu mới bước chân được ra khỏi nghĩa trang.

Nhờ ông nội mưa dầm thấm đất lâu ngày, Chu Vỹ ít nhiều cũng hiểu một ít nguyên tắc.

Nói như vậy, hầu hết các linh hồn còn ý thức đều chỉ có thể quanh quẩn ở một chỗ, chờ âm ty tới đón đi, cho dù may mắn trốn thoát được đi chăng nữa cũng chỉ trốn chui trốn nhủi, không dám để cho âm sai nhìn thấy.

Trường hợp như Chung Thời Ninh đây, có thể lượn lờ trước mặt lão đại của âm ty quả thực là vô cùng hiếm thấy.

Chung Thời Ninh hưng phấn loanh quanh một hồi trong khuôn viên rộng lớn của nhà họ Chung, xuyên tường chỗ này nghịch nước chỗ kia, Chu Vỹ không nhịn được cảm thán: \”Ông chủ Lục đang mở cửa sau chắc luôn.\”

Ôn Bạch nở nụ cười: \”Mấy đời nhà họ Chung đều một lòng tìm kiếm tung tích của Thời Ninh, kết nhiều thiện duyên, nể mặt mũi của nhà họ Chung, anh ấy mới mắt nhắm mắt mở cho qua.\”

\”Cậu cảm thấy ông chủ Lục đang nể mặt nhà họ Chung à?\” Chu Vỹ hỏi lại, nét mặt hơi kỳ lạ.

Ôn Bạch: \”???\”

Chu Vỹ chỉ mỉm cười.

Trước tiên tạm thời chưa tính đến việc ông chủ Lục còn lâu mới thuộc kiểu để ý mặt mũi của người khác, cứ coi như thật sự nể thì cũng là nể người trước mặt này thôi.

Không phải nhà họ Chung kết nhiều thiện duyên, rõ ràng là Chung Thời Ninh kết được thiện duyên, nửa con dấu kia trùng hợp thế nào lại rơi vào trong tay Tiểu Bạch.

Chu Vỹ thâm thúy nhìn Ôn Bạch, trong lòng thay ông chủ Lục hô lên một chữ: thảm.

Con người chẳng có ai hoàn mỹ.

Tiểu Bạch có khả năng phản ứng rất nhạy với đa số các tình huống, riêng phương diện tình cảm thì tròn trĩnh con số không.

Thuận lợi di chuyển xong phần mộ của Chung Thời Ninh, còn phải làm lễ cúng theo quy tắc, thời gian không còn sớm nữa.

Vốn dĩ nhà họ Chung đã chuẩn bị xong cơm nước và phòng nghỉ nhưng Chính Thiên Quán lại có việc cần Lâm Khâu quay về xử lý, Lục Chinh càng không có thói quen ngủ lại bên ngoài nên uyển chuyển từ chối lời mời của nhà họ Chung, nhà họ Chung lập tức phái xe tới đưa khách về.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.