Hoạ, hoạ bì?
Tác giả: Thất Thốn Thang Bao
(Edit: Andy/Cấm reup)
–
Lúc Ôn Bạch rời khỏi sân vận động đã là một giờ sau.
Nhóm bạn cùng lớp đang la hét muốn tới KTV cạnh trường học ca hát.
Dòng suy nghĩ của Ôn Bạch vẫn đang tập trung vào sự kiện mà Ngô Dược vừa nói nên không để ý tới những người xung quanh, bước chân vô thức càng ngày càng chậm.
Phương Nhạc Minh và Chu Vĩ không tìm thấy cậu trong đám người, quay đầu lại nhìn thì thấy Ôn Bạch bị tụt một đoạn khá xa rồi, hai người vội vàng chạy tới.
\”Tiểu Bạch, Bạch Bạch?\” Phương Nhạc Minh huơ tay trước mặt Ôn Bạch, \”Sao vậy? Trông mất tập trung thế?\”
\”Bọn lão Dương ra đến cổng rồi kìa.\”
Ôn Bạch nghe vậy, chỉ ngẩng đầu lên nhìn Phương Nhạc Minh, hồi lâu không lên tiếng.
Chuyện \”tranh cổ ma quái\” kia ban đầu Ngô Dược cũng không biết, giáo sư Lý cũng không có ý định nói cho cậu ta biết.
Cuối cùng Ngô Dược tự mình phát hiện có gì đó không đúng, cảm thấy dạo gần đây thầy rất hay xem một ít diễn đàn thảo luận chuyện yêu ma quỷ quái linh ta linh tinh, lúc ấy trong lòng mới nổi lên nghi ngờ.
Giáo sư Lý bị cậu ta quấn lấy truy hỏi, chịu không nổi, cuối cùng mặc dù thỏa hiệp nhưng cũng chỉ nói đơn giản sơ lược mà thôi, vì vậy hiểu biết của Ngô Dược đối với chuyện kia cũng không tính là quá nhiều, lúc nói cho Ôn Bạch càng mơ mơ hồ hồ.
Trong lúc Ôn Bạch đang không có manh mối thì Phương Nhạc Minh xuất hiện.
Tại sao mình lại quên mất cậu ấy?
\”Nhạc Minh, cậu có biết Trịnh Bác Xương không?\”
Sở dĩ Ôn Bạch hỏi vậy là bởi vì Trịnh Bác Xương, ngoại trừ thân phận là nhà sưu tầm di vật văn hóa, còn là một thương nhân nổi danh ở Nam Thành.
Mà Phương Nhạc Minh cũng thuộc cái vòng tròn phú nhị đại đó, thường ngày gió thổi cỏ lay ở nhà ai, ít nhiều cũng sẽ nghe ngóng được một chút, có lẽ sẽ biết thêm được một số chuyện mà Ngô Dược không biết.
Phương Nhạc Minh thở ra một hơi.
Nãy giờ Ôn Bạch không nói gì, chỉ nhìn cậu ta chằm chằm, cậu ta còn tưởng xảy ra chuyện lớn nào đó, lông tơ dựng đứng hết cả lên.
Bây giờ cuối cùng Ôn Bạch cũng chịu mở miệng, Phương Nhạc Minh gật đầu: \”Trịnh Bác Xương hả? Có phải là người chuyên thu gom đồ cổ kia?\”
Thấy Phương Nhạc Minh thật sự có biết, Ôn Bạch lập tức gật đầu.
Phương Nhạc Minh nghi hoặc: \”Sao đột nhiên cậu lại hỏi về ông ta?\”
Ôn Bạch qua loa trả lời: \”Không có gì, ban nãy lúc nói chuyện với Ngô Dược có nhắc tới.\”
\”Nghe nói ông ta đang giữ một bức tranh cổ?\” Ôn Bạch thử thăm dò.
Phương Nhạc Minh cũng biết mối quan hệ của Ôn Bạch và Ngô Dược, cũng biết Ngô Dược đang học ở khoa lịch sử, thường để ý những đồ vật như vậy nên cũng không hoài nghi.