[ Đam Mỹ ] Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Trở Về Thế Thân Rời Đi – Chương 82 🌸 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Đam Mỹ ] Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Trở Về Thế Thân Rời Đi - Chương 82 🌸

Quý Kha vui vẻ nhận hoa, ngửi ngửi: \”Cảm ơn, anh rất thích.\”

Hứa Thuần đặt túi trong tay lên bàn, \”A Du, em mang máy chơi game và bài poker, anh muốn chơi cái nào?\”

\”Nếu không muốn chơi cái nào, em còn mang theo mấy quyển sách nữa.\”

Hứa Thuần tới đây đã chuẩn bị đầy đủ hết cả, bởi vì chuyến bay bị hủy nên Lâm Du bị kẹt ở khách sạn, chắc chắn rất nhàm chán.

Quý Kha cảm giác Hứa Thuần chẳng có chút thay đổi nào, giống hệt trước đây, đối với cậu tốt vô cùng, ở chung với cậu ta rất thoải mái.

“Bài poker đi.” Phó Thời Văn bị bỏ mặc một bên nói.

Hứa Thuần nhìn thoáng qua Phó Thời Văn, \”A Du, chơi bài được không?\”

Quý Kha gật gật đầu, \”Cũng được.\”

Ba người khá thích hợp chơi đấu địa chủ.

Trước kia Phó Thời Văn thỉnh thoảng cũng chơi bài với vài ông chủ hoặc là phú nhị đại, đều là trò chơi nhỏ gặp dịp thì chơi, còn lại ít khi chủ động chơi bài.

Động tác xào bài của anh rất đẹp mắt, một bộ bài chia thành hai, hai tay giữ các cạnh của quân bài, tay Phó Thời Văn rất đẹp, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, hơi hơi dùng lực uốn cong quân bài, căn chỉnh, lại buông ra, từng quân từng quân chồng chúng lên nhau.

Xào qua xào lại vài lần, bài đã trộn với nhau đặt lên bàn.

“Chơi đấu địa chủ đi.” Phó Thời Văn nói.

Hứa Thuần: \”Được đó.\”

Quý Kha thấy hai người đều không có ý kiến, “Em không biết chơi lắm.\”

\”Không sao cả.\” Hai người đồng thanh nói.

Lần đầu tiên, Phó Thời Văn làm địa chủ, Hứa Thuần và Quý Kha là con ở.

\”A Du, chúng ta đang cùng một phe.\” Hứa Thuần ném cho Quý Kha một ánh mắt.

Quý Kha gật đầu, \”Ừ.\”

Nhìn thấy hai người tương tác với nhau, sắc mặt Phó Thời Văn trở nên có chút khó coi.

Bài trong tay Phó Thời Văn rất tốt, gần như là đè lên đầu Hứa Thuần mà đánh.

Hứa Thuần ra lá 1, anh ra lá 2.

Bài trong tay Quý Kha không tốt, nói không nên lời.

Cuối cùng Phó Thời Văn thắng, cực kỳ đắc ý nói: “Chơi bài thì phải có thưởng phạt, nếu không sẽ không thú vị.”

Hứa Thuần biết Phó Thời Văn nói vậy chắc chắn không phải đòi tiền bài.

\”Anh muốn thưởng phạt như thế nào đây?\”

Phó Thời Văn nhìn bốn phía một chút, cuối dùng dừng lại trên chiếc bút đánh dấu trên tủ đầu giường, \”Người thắng được vẽ rùa đen trên mặt người thua.\”

Khóe miệng Hứa Thuần hơi run rẩy, đây nhất định là trò đùa ác của anh họ cậu ta.

Hồi còn nhỏ khi ăn tết, một đám trẻ tụ tập bên nhau, Phó Thời Văn từng trêu cợt bọn chúng y như vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.