Bọn họ rất ăn ý, im lặng một hồi.
Cuối cùng Giải Lâm hỏi: “Hàng xóm của Tiết Mai đâu?”
Nhân viên phụ trách ghi chép ở bên cạnh trả lời: “Hết thời hạn tạm giam, đóng phạt xong đã thả người về rồi.”
Hôm nay đến lượt Đầu Đinh nghỉ, gã mặc quần áo mùa thu, đang ở trong nhà chơi trò chơi trong máy tính, bên cạnh máy tính có đặt một ly mì tôm vừa mới nấu, hơi nóng bốc lên mù mịt.
Gã chưa ăn được bao nhiêu thì chuông cửa vang lên.
Nhìn xuyên qua khe cửa, gã thấy một nửa góc áo, ống tay áo được người đàn ông xắn lên mấy cái, ngón tay đeo một chiếc nhẫn. Giải Lâm chào hỏi gã qua khe cửa: “Ăn cơm à? Lần trước chúng ta từng gặp mặt, còn có ấn tượng chứ?”
“Nhớ.” Đầu Đinh mở cửa: “Sao mấy anh lại đến đây?”
Người đến không chỉ có Giải Lâm, ngoài hắn ra thì đằng sau hắn còn có ba cảnh sát hình sự mặc đồng phục, cộng thêm một người đàn ông đeo găng tay bị cảnh sát bắt cùng hắn ở trên đường lúc trước.
Đầu Đinh không hiểu xảy ra chuyện gì.
Mu bàn tay của gã chà chà lên ống quần: “À ờ, ngoài việc nhìn lén thì tôi không có làm gì hết…”
Bọn họ không để ý đến gã, sau khi bảo gã mở cửa ra thì lần lượt đi vào bên trong.
Chỉ có một người vẫn đứng ngoài cửa, không nhúc nhích.
Sau khi bước vào, Giải Lâm cũng phát hiện thiếu một người, thấy Trì Thanh không động đậy: “Sao không vào?”
Trì Thanh lướt nhìn căn phòng của Đầu Đinh, giọng điệu nhàn nhạt, chẳng hề che giấu vẻ ghét bỏ trong mắt: “Phòng nhỏ, nhiều người, trong phòng không sạch sẽ. Đủ lý do chưa?”
Đầu Đinh: “…”
Giải Lâm nói thầm trong bụng ai bảo hắn tự tìm một trợ lý khó dạy dỗ như vậy chứ: “Đủ.”
Hắn lại nói: “Cậu chờ ở đây một lát. Chuyện xảy ra đột ngột, không nghĩ đến tình huống đặc biệt của cậu. Lần sau tôi sẽ nhớ mang theo bình khử trùng cho cậu, đi đến đâu xịt đến đó, xịt đến khi cậu hài lòng thì thôi.”
“…”
Cũng không cần đến mức đó.
Trì Thanh cung cấp một cách giải quyết khác: “Không cần phiền phức như vậy, anh có thể chọn không dẫn theo tôi.”
“Thế đâu được.” Giải Lâm lại mở miệng, “Tôi thà phiền phức.”
Đang nói chuyện thì một cảnh sát hình sự trong đó đã vào phòng đi nửa vòng, cuối cùng ngừng lại trước bức tường.
Cảnh sát chỉ bức tường hỏi: “Cái lỗ đó sao lại lấp rồi?”
Gần đến hoàng hôn, phòng của Tiết Mai không mở đèn, rèm cửa cũng đóng kín, tối đến mức không có một tia sáng, cái lỗ nhỏ đen ngòm trên tường trông vô cùng kỳ dị, giống như đôi mắt tối đen, sâu không thấy đáy treo trên tường.
Cái lỗ đó tạm thời bị Đầu Đinh dùng đồ chặn lại. Sau khi biết bên cạnh xảy ra hung án, gã cũng không dám nhìn cái lỗ đó nữa.