Cửa phòng quan sát bỗng nhiên bị đẩy ra, hai đương sự Trì Thanh với Giải Lâm lại chẳng có phản ứng gì nhưng người ở cửa đã ngạc nhiên đến rớt cằm.
Một lúc sau, Quý Minh Nhuệ mới tìm lại được giọng nói của mình: \”Mấy người…?\”
Trì Thanh nhìn anh ta.
Quý Minh Nhuệ: \”Găng tay của ông đâu?\”
\”Tháo rồi.\” Trì Thanh nói, \”Mắt ông có vấn đề à, không nhìn thấy sao?\”
\”…\”
Đương nhiên anh ta nhìn thấy.
Vấn đề là vì sao ông nội này lại tháo găng tay chứ?
Bây giờ Quý Minh Nhuệ có hơi ghen tị, sự ghen tị này chủ yếu bắt nguồn từ việc anh ta luôn cho rằng mình mới là bạn thân nhất của Trì Thanh. Từ hồi cấp ba thì mối quan hệ giữa anh ta và Trì Thanh luôn thân thiết hơn người khác, những người kia đều phải cách xa Trì Thanh hai mét, nhưng anh ta có thể xuất hiện trong phạm vi một mét.
Tuy lúc anh ta nói chuyện với Trì Thanh, Trì Thanh thường không để ý đến anh ta.
Nhưng những người bạn khác ngay cả cơ hội nói chuyện đơn phương với Trì Thanh còn chẳng có, so sánh như này, mối quan hệ giữa anh ta với Trì Thanh rõ ràng vô cùng \”gần gũi\”, dù chữ \”gần gũi\” này khiến người ta cảm thấy cực kỳ nhỏ bé.
…
Dưới sự cố gắng cực khổ của Quý Minh Nhuệ, cuối cùng nhiều năm sau anh ta cũng đã nhìn thấy dáng vẻ không đeo găng tay của Trì Thanh.
Còn bây giờ.
Anh ta không còn là người có mối quan hệ tốt nhất với Trì Thanh nữa rồi!
Con ngươi của Quý Minh Nhuệ chấn động.
Nếu như Trì Thanh biết hoạt động tinh thần của người này nhiều đến vậy thì chỉ tặng anh ta hai chữ: Bị điên.
Quý Minh Nhuệ nói: \”Vậy hai người không ai muốn giải thích à… Vì sao ông lại để cho anh ta nắm tay?\”
Trì Thanh không định nói nhiều: \”Chữa bệnh.\”
Quý Minh Nhuệ: \”?\”
Advertisement
Giải Lâm bổ sung giùm Trì Thanh: \”Bán sĩ tâm lý khuyên cậu ấy bình thường nên tiếp xúc với người khác nhiều hơn.\”
Quý Minh Nhuệ lại hỏi: \”Sao cậu không tiếp xúc nhiều với tôi?\”
Trì Thanh: \”Đụng ông cảm thấy gớm.\”
Quý Minh Nhuệ: \”Đụng anh ta thì không…?\” Thì không thấy gớm à?
Câu hỏi này Quý Minh Nhuệ không có nói hết, cảnh tượng trước mắt đã nói cho anh ta biết đáp án, còn hỏi nữa thì cũng chỉ tự rước nhục.
Thế mà Giải Lâm vẫn cứ tiếp tục, nói thẳng ra cho anh ta biết: \”Cách giải thích tiếp xúc nhiều với mọi người hơn thực ra không chính xác lắm.\”
\”?\”
\”Chủ yếu là tiếp xúc với tôi.\” Giải Lâm nói tiếp, \”Hiện tại cậu ấy không chấp nhận nổi người khác.\”
Quý Minh Nhuệ: \”…\”
Bọn họ không thể rối rắm về vấn đề này được nữa, ngay sau đó, cửa phòng quan sát lại bị gõ, cảnh sát Lưu cùng một nhóm phá án nhưng được phân công việc khác thò đầu vào cửa nói: \”Ba mẹ của Tiết Mai đến rồi.\”