[ Đam Mỹ ] Nhân Cách Nguy Hiểm – 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 8 lượt xem
  • 8 tháng trước

[ Đam Mỹ ] Nhân Cách Nguy Hiểm - 27

Có thể là tác dụng tâm lý, cộng thêm sau nửa đêm các hộ gia đình đều đã ngủ, hôm đó cọ tay của Giải Lâm xong về nhà thế mà Trì Thanh ngủ được rồi.

Một đêm không mộng, âm thanh gì cũng không nghe thấy, không có âm thanh biến dạng cũng không chợt tỉnh giấc.

Đến khi trời sáng, người trong tòa nhà dần dần khôi phục hoạt động, các loại âm thanh trò chuyện mới dần nhiều lên.

Tuy thời gian ngủ buổi tối chỉ chưa đến năm tiếng đồng hồ nhưng trong cơn mất ngủ kéo dài một tuần của Trì Thanh đã được gọi là kì tích rồi.

Trì Thanh vươn tay với lấy đồng hồ báo thức ở bên cạnh giường, kim giờ chỉ đến số “9”.

Có người vội vã nhấn nút thang máy: [Quên mang tập tài liệu rồi. Haiz, hôm nay đi làm chắc chắn đến muộn, lại phải nhìn sắc mặt của quản lý, lát nữa trên đường đi làm mua tờ vé số thôi, nếu như có thể trúng thì ông đây lập tức nghỉ việc.]

Cũng có người xin phép ở nhà nghỉ ngơi nhưng lại mong có thể đến công ty: [Không thể đi làm, bệnh này lúc nào mới khỏi đây? Bây giờ mình đã đến giai đoạn sự nghiệp đi lên rồi, thời gian mỗi ngày đều rất quý giá, nếu như KPI của nhóm XXX bên cạnh vượt qua mình thì phải làm sao đây? Cơ hội thăng tiến lần này…]

Sau khi thức dậy, tinh thần của Trì Thanh đã khá hơn, uống thuốc đúng giờ, lúc bưng ly thủy tinh uống nước thì chủ đề bên tai đổi mấy lượt.

Đến khi người nên đi làm đều đã đi, kim giờ lại quay gần nửa vòng, trong tòa nhà chỉ còn lại người bệnh lo lắng về KPI, người già nghỉ hưu ở nhà, cùng với trẻ con đang được nghỉ, và cả… một con ma men gần chiều rồi mới dậy.

[Mình ghét ba nhất.] Một giọng nói non nớt mang theo tiếng khóc nức nở nói.

Sau đó, giọng nói ấy ngừng rất lâu, khi Trì Thanh đặt ly nước xuống, tỉ mỉ chọn ra con dao gấp nhỏ làm bằng bạc trên kệ đựng dao, lại lấy ra một trái táo trong dĩa trái cây, lúc gọt được một nửa mới lại vang lên.

[Đừng đánh mẹ nữa.]

[Đừng đánh mẹ nữa…]

Vỏ táo màu đỏ trong tay Trì Thanh gọt đến một nửa thì đứt.

Phòng 302, lầu 3 bên dưới.

Gã đàn ông say bí tỉ, toàn thân đều là mùi rượu, nhìn thấy người phụ nữ đang làm vất vả trong nhà thì khàn giọng sai bảo: “Đi rót cho tôi ly nước.”

“Chờ chút.” Mái tóc xoăn nhuộm rất lâu trước đây của người phụ nữ trông rối vô cùng, quần áo trong tay còn chưa giặt xong bèn nói, “Tôi còn đang bận, ông tự đi rót đi.”

Advertisement

Nhưng gã đàn ông sau khi uống say lại giống như không nghe thấy.

Gã chờ rồi lại chờ, mượn hơi men, khó chịu mấy ngày liền bùng nổ trong cơn khát, nhấc chân đạp: “Mẹ nó…”

Trong góc phòng khách, một bé gái nấp ở bên cạnh tủ lạnh, mắt cô bé đỏ bừng, ngơ ngác nhìn chằm chằm gã.

“Mày thì giống hệt mẹ mày, vừa nhìn đã nổi điên.” Gã quay sang nói, “Trừng tao làm cái gì?”

Cô bé phát ra tiếng khóc nức nở rất nhỏ từ trong lồng ngực, cuối cùng nhắm chặt mắt, che tai.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.