Hành động này của Giải Lâm chỉ duy trì một lát, bản thân hắn cũng nhanh chóng nhận ra động tác này không ổn, người ở đối diện vốn không thích để ý đến hắn có thể lập tức bảo hắn cút.
“Xin lỗi, quên là cậu bị chứng ưa sạch sẽ.” Giải Lâm buông tay.
Từ “chứng ưa sạch sẽ này” cũng nhắc nhở Trì Thanh.
Anh chợt phát hiện dường như mình không có bất cứ phản ứng gì.
Anh muốn kéo tay của Giải Lâm ra nhưng hình như anh lại không cảm thấy khó chịu vì bị người khác đụng vào như trước. Lúc trước, dù là tiếp xúc theo hình thức nào chỉ cần đến gần anh thì cả người anh sẽ cứng đờ, cảm thấy bài xích khó mà kiểm soát được.
Nhưng vừa rồi ngoại trừ cảm thấy bất ngờ thì anh không còn suy nghĩ gì khác nữa.
Thậm chí lúc bên tai yên tĩnh, khoảnh khắc đó dường như anh cảm nhận được một chút không gian có thể tạm nghỉ.
Giải Lâm nhìn thấy đằng xa có một hộp thuốc để trên bàn ăn: “Uống thuốc chưa?”
Trì Thanh cảm thấy cáu kỉnh, “ừ” một tiếng cho có lệ.
“Còn ừ, chẳng rót nước nữa là.” Giải Lâm nhìn nhà bếp còn chưa đụng đến, không phát hiện có dấu vết của nấu nước, trên bàn cũng không có nước khoáng. Hắn đi đến bàn ăn, tiện tay lật hộp thuốc, đều là thuốc mới, “Còn chưa xé bao bì, cậu uống thuốc gì hả?”
Sau một lúc được nghỉ ngơi, Trì Thanh miễn cưỡng có tâm trạng trả lời câu hỏi của Giải Lâm, anh không quan tâm lắm, nói: “Hết hạn rồi.”
Thái độ của anh đối với việc uống thuốc và khám bệnh vẫn luôn không tích cực.
Từ lần bất ngờ đó, anh không thích bước chân vô bệnh viện, có thể uống thuốc giải quyết thì nhất định không đi bệnh viện, không có thuốc vậy thì ngủ một giấc.
Giải Lâm đi một vòng trong phòng khách của anh, cả căn phòng đều là mùi thuốc khử trùng lành lạnh, cực kỳ nghi ngờ cái người Trì Thanh này có phải là yêu tinh khử trùng đầu thai không. Với lại trong phòng còn không mở đèn, khiến lúc nhìn hộp thuốc hắn phải tốn sức một hồi. Nhà bếp không có mấy món dụng cụ bếp, nhưng dao thì lại rất nhiều, một hàng dao lóe lên ánh sáng bạc, xếp ngay ngắn từ lớn đến nhỏ, con dao răng cưa từng dùng để cắt bánh mì cũng có trong hàng.
Giải Lâm nói: “Chờ ở đây, khoan hẵng đóng cửa.”
Trì Thanh: “?”
Giải Lâm nhìn anh: “Chẳng phải thuốc hết hạng rồi sao? Tôi đi xem thử chỗ tôi có không.”
Trong hòm thuốc của hắn có đủ hết các loại thuốc, hắn lấy thuốc liên quan đến bệnh cảm ra: “Đây là thuốc cảm, uống theo liều lượng là được, sợ cậu có biến chứng gì khác nên cũng để lại mấy loại khác cho cậu, có gì cứ tìm tôi là được.”
Lúc Giải Lâm đưa thuốc cho Trì Thanh, thực ra có chạm đến tay của anh, ở trên không sượt ngang qua đầu ngón tay một chút xíu.
Trì Thanh định nói “bao nhiêu tiền, tôi chuyển tiền thuốc cho anh” thì Giải Lâm giống như biết anh muốn nói gì, lập tức chặn lời anh.