[Đam Mỹ, Ngược] Yêu Hai Lần! – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ, Ngược] Yêu Hai Lần! - Chương 25

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Mơ
Thể loại: đam mỹ, trước ngược sau ngọt, ngược thân, ngược tâm nặng. Tổng tài, tra công × mỹ nhược thụ.
Nhân vật chính: Diệp Vũ x Bối Gia Bảo
Trạng thái: Hoàn chính văn
Giới thiệu:
Anh nói sẽ bảo vệ cậu, sẽ yêu thương cậu vậy mà giờ lại…

#boylove
#dammei
#hiệnđại
#mỹ
#nguoc
#ngượcthụ
#ngọt
#sung
#tâm
#yaoi
#đam

Diệp Vũ nhận được điện thoại từ bệnh viện báo là Gia Bảo đã tỉnh. Anh tức tốc chạy đến, bước vào phòng bệnh của Gia Bảo. Đập vào mắt anh là hình ảnh người mình yêu đang dãy dụa khi bị bác sĩ và y tá trấn áp, dưới nền đất là những mảnh vỡ của bình hoa đặt cạnh giường bệnh, điều đáng nói là cậu đang cầm trong tay mảnh vỡ đó cố gắng đưa nó lại gần cổ mình. Bác sĩ tiêm cho cậu một mũi an thần thì cậu mới bình tĩnh lại.

Diệp Vũ bước chân tiến lại gần giường bệnh, người con trai nhỏ bé, gầy gò đến đau lòng đó đang trợn tròn mắt nhìn anh. Tay phải của cậu bị thương do mảnh vỡ hồi nãy còn tay trái bị trói chặt với thành giường để tránh cậu tự làm đau mình.

Tâm can Diệp Vũ như có ngàn mũi dao đâm vào, anh nhấc cánh tay lên muốn chạm vào Gia Bảo.

\”A… a…\” Gia Bảo rút cả người vào trong chăn, khó khăn phát ra từng chữ. Cậu dường như rất sợ hãi.

\”Bảo bối…\”

Diệp Vũ đau lòng muốn kéo chăn đang che hết gương mặt cậu xuống, nhưng bàn tay bỗng khựng lại khi nhìn thấy sự run rẩy của người dưới chăn. Anh quỳ một chân xuống bên cạnh giường bệnh của Gia Bảo, bàn tay chỉ dám đặt hờ ở cạnh giường.

\”Tôi sẽ không làm em đau… xin em đừng như vậy… bảo bối?\” Diệp Vũ nhỏ giọng dỗ dành: \”Gia Bảo tôi đã làm rất nhiều chuyện có lỗi, tôi là một tên điên đang chết… em ra đây đi… ra đây mắng tôi, đánh tôi đi…\”

Gia Bảo vì khó thở từ từ ló đầu ra khỏi chăn nhìn Diệp Vũ, gương mặt cậu vẫn trắng nõn hồng hào nhưng hai bên má lại hóp lại, đôi mắt cậu đượm buồn, mở to nhìn anh.

Diệp Vũ vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác khi anh mất trí nhớ nhìn vào đôi mắt Gia Bảo đã bị choáng ngợp như thế nào, đó là cảm giác trái tim bị nắm thóp, lực hấp dẫn không còn tồn tại, ngay cả mặt đất cũng biến mất, Diệp Vũ lơ lửng trong vũ trụ rộng lớn anh không biết phải gọi tên thứ cảm xúc kỳ lạ ấy như thế nào, chỉ là vì anh chưa bao giờ có nên anh mới cảm thấy khó chịu, bây giờ thì anh biết rồi… nó là cảm giác người kia làm chủ toàn bộ cơ thể, lý trí, nhịp đập trái tim anh. là cảm giác khi con người ta thật sự biết yêu là gì…

Gia Bảo nhìn dây trói trên tay mình, môi mím lại gương mặt hơi mếu máo tựa như một đứa nhỏ sắp khóc ăn vạ vậy.

\”Em khó chịu sao…?\” Diệp Vũ cúi người xuống bên cạnh Gia Bảo, cởi dây trói cho cậu.

Trên tay Gia Bảo hiện lên vết hằn của dây trói. Diệp Vũ xoa xoa cổ tay cậu, bên trong đôi mắt anh hiện lên sự tức giận, có lẽ vì đang bên cạnh Gia Bảo nên tia tức giận kia rất mỏng manh.

\”Không muốn Diệp Vũ…\” Gia Bảo giật tay mình ra khỏi anh, sợ sệt nói.

Đã rất lâu rồi Diệp Vũ không nghe thấy giọng Gia Bảo… câu đầu tiên cậu nói với anh lại là không muốn anh…

Cũng đúng, là do mày đã tước đi giọng nói của em ấy mà? Ngay cả quyền đau lòng mày cũng không có.

Diệp Vũ, mày đáng đời!

Nghe thấy tiếng hét của Gia Bảo, những bác sĩ đang đứng đợi bên ngoài đều chạy vào trấn an cậu.

Diệp Vũ bất lực nhìn Gia Bảo, chưa bao giờ một Diệp Vũ không gì có thể ngăn cản lại cảm thấy bản thân vô lực đến thế. Chứng kiến người con trai mình yêu liên tục gào thét sợ hãi. Anh hối hận đến mức tự muốn giết chính mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.