Ngô Sở Úy đi không bao lâu, Khương Tiểu Soái ngay lập tức đi tìm Quách Thành Vũ.
Quách Thành Vũ đang bận đem vườn rắn bán đi, tiện thể đem luôn mảnh đất này bán đi luôn, Khương Tiểu Soái cảm thấy buồn bực, liền hướng Quách Thành Vũ hỏi, \”Đang tốt bán đi làm gì?\”
\”Gần đây đang thiếu tiền\”. Quách Thành Vũ nói.
Khương Tiểu Soái không tin, \”Anh còn có lúc thiếu tiền hả?\”
\”Mua hai căn nhà, nói chính xác là mua một căn tặng một căn.\”
\”Anh nhiều căn hộ như vậy, vẫn còn mua?\”
Quách Thành Vũ nói, \”Mua cho cậu.\”
Khương Tiểu Soái cho là anh ta đang đùa, kết quả nhìn vào ánh mắt Quách Thành Vũ mới đột nhiên phát hiện đây là sự thật.
\”Đủ rồi…… tôi nói này, Quách Thành Vũ, con mẹ nó, anh đừng đem nó cho tôi, tôi cũng có nhà rồi.\”
Quách Thành Vũ không nói lời nào.
\”Tôi cho anh biết này, coi như là anh tặng không, tôi cũng không cần, anh thích cho ai thì cho.\”
Quách Thành Vũ lên tiếng, \”Yên tâm đi, nhà đã tặng rồi, cậu không cần phải nghĩ,\”
Khương Tiểu Soái nhịn không được hỏi, \”Tặng người nào?\”
\”Nhạc Duyệt\”.
\”Nhạc Duyệt? Anh với cô ta thì liên quan gì đến nhau? Khoan đợi một lát…….\” Khương Tiểu Soái đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, mắt lóe lên tia sáng, \”Nhạc Duyệt không phải là anh mời tới hả?\”
\”Không phải vậy hả?\” Quách Thành Vũ cười mỉm.
\”Náo loạn nửa ngày cô ta thật sự bị anh giam lại, không trách được Ngô Sở Úy có làm thế nào, nhờ cậy bao nhiêu quan hệ cũng không thể nào mà tìm được. Anh cũng quá nham hiểm!\” Khương Tiểu Soái không nghĩ ra, \”Anh làm sao lại muốn mượn cô ta phá hoại hả?\”
\”Ai bảo tôi mượn cô ta để phá hoại?\” Quách Thành Vũ vặn lại. \”Sự xuất hiện của cô ta đối với Ngô Sở Úy mà nói, không phải chuyện gì xấu gì cả, chẳng phải sao?\”
Khương Tiểu Soái sững sờ bế tắc không nói lên lời.
Quách Thành Vũ lại nói, \”Uông Thạc hại tôi bảy năm, tôi đâm cậu ta một dao, cũng không có gì quá đáng phải không?\”
Khương Tiểu Soái lại một lần nữa nghĩ Quách Thành Vũ quá nguy hiểm, người này có thù ắt báo, hễ là bạn chọc giận anh ta, anh ta sẽ nghĩ các biện pháp ở sau lưng bạn đâm một dao, nhưng lại có thể đâm mà quỷ không biết thần không hay.
\”Anh sao có thể xác định được thời điểm Trì Sính biết việc này, không sợ dưới sự tức giận mà đá Ngô Sở Úy? Hay là ngay từ đầu không quản việc Ngô Sở Úy sống chết ra sao? Một lòng một dạ muốn cho bạn thân biết sự thật?\”
\”Tôi mà muốn cho Trì Sính biết sự thật đã sớm nói cho cậu ta biết, hà tất phải đợi ngày đó?\”
Khương Tiểu Soái còn không dám tin tưởng, \”Vậy sao anh có thể xác định Trì Sính biết chuyện này nhất định sẽ cùng Uông Thạc chấm dứt tất cả?\”