[ Đam Mỹ ] Nghịch Tập Quyển 1 – Chương 192 – Lướt sóng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 5 tháng trước

[ Đam Mỹ ] Nghịch Tập Quyển 1 - Chương 192 - Lướt sóng

Gần tết âm lịch, nhà nào nhà nấy đều nói cười rôm rả, đối với người vừa mất mẹ như Ngô Sở Úy mà nói, mùa xuân này chính là những ngày đau thương nhất. Hai chị của cậu tuy rằng cũng mất mẹ, tuy nhiên ai cũng còn có gia đình riêng, tết này nhất định là ở nhà mình, vì vậy còn lại một mình Ngô Sở Úy.

Để chấm dứt những ngày nhạy cảm này, Trì Sính quyết định không ở nhà ăn tết, trực tiếp thông báo với cha mẹ, cùng Ngô Sở Úy bay sang Hawai, thực hiện lời hứa với cậu trước đây.

Ngồi hơn mười tiếng máy bay, vừa đặt chân lên mảnh đất này, trong lòng Ngô Sở Úy cũng thoải mái không ít.

Trì Sính lúc du học ở Mỹ, cũng thường đến Hawai lướt sóng, cho nên biết rất rõ chỗ này.

Hai người nghỉ ngơi một ngày, ngày thứ hai lái xe lên bờ biển phía bắc Hawai.

Phong cảnh dọc đường rất đẹp, xa xa biển xanh biếc, mây trắng lửng lơ, rừng dừa dọc bờ biển xanh um, so với cảnh mùa đông hiu quạnh ở Trung Quốc, nơi đây chính là bừng bừng sức sống.

Mùa đông ở Hawai thường có mưa nhiều, Ngô Sở Úy và Trì Sính khá may mắn, ngày khởi hành trời trong quang đãng, ánh mặt trời chiếu trên mặt biển như hoa. Có mấy phụ nữ địa phương mặc quần dài bản xứ, cũng có mấy cô mặc bikini nóng bỏng, còn có mấy chú nhóc Hawai da màu đồng sáng bóng.

Buổi sáng sóng biển cũng không lớn, Trì Sính liền cùng Ngô Sở Úy ngồi trên bờ biển phơi nắng.

Hai người mặc áo tình nhân, áo ba lỗ đi biển màu xanh nhạt, quần đi biển rộng thùng thình, kính mát cực lớn, một người mặc thì oai phong, một người mặc quê không chịu được.

Ở đây không có không khí cả nhà quay quần dịp lễ tết như Trung Quốc, mỗi người đều tự do không ai cản trở, nhún nhẩy giữa sóng biển cuồn cuộn, đuổi bắt đùa giỡn, trong lòng Ngô Sở Úy tự nhiên sảng khoái không ít.

Trì Sính đến cửa hàng trên bãi biển mua cho Ngô Sở Úy lon nước trái cây đóng hộp.

Ngô Sở Úy đã lâu không được ăn thứ ngon thế này.

\”Ngọt lắm, có muốn thử không?\” Ngô Sở Úy hỏi Trì Sính.

Trì Sính lắc đầu, không cần nếm, nhìn ngươi ăn là thấy ngọt rồi.

Ngô Sở Úy dùng đầu lưỡi liếm nước trái cây quanh miệng, nhìn thấy trong lòng Trì Sính đang ngứa ngáy.

\”Này, anh nhìn đi, cát ở đây đều là những viên đá nhỏ được mài nhẵn.\” Ngô Sở Úy nắm tay đưa đến trước mặt Trì Sính.

Trì Sính nói: \”Cũng có thể dùng để xoa bóp.\”

Nói rồi túm chân Ngô Sở Úy kéo lai, cởi dép của cậu ra, vốc lên một nắm cát, chà xát lên lòng bàn chân Ngô Sở Úy, khiến Ngô Sở Úy lăn qua lăn lại trên đất.

\”Được rồi… Được rồi…\” Ngô Sở Úy vừa cười vừa xin tha.

Trì Sính nhẹ giọng hỏi bên tai Ngô Sở Úy: \”Hiện giờ có hứng không?\”

Mới đó đã hơn hai tháng không gần gũi, đột nhiên bị đùa giỡn nên có chút không quen, Ngô Sở Úy cố ý quay mặt qua hướng khác, ngực như thiêu như đốt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.