Hai lần liên tiếp bị Quách Thành Vũ *ức hiếp* làm cho tức giận, bực bội, Khương Tiểu Soái không chịu nổi chạy đến Ngô Sở Úy kêu khổ.
\”Tôi rốt cuộc biết vì sao Uông Thạc trước đây xù lông liền bỏ đi sáu năm rồi, gặp phải trường hợp này là ai đi nữa cũng bỏ đi. Đừng nói là sáu năm, sáu mươi năm cũng không nhiều, không không, phải cả đời không trở lại. Cậu không nhìn thấy hai người họ tình cảm nồng nàn sức lực hăng hái đâu, nếu tôi nói, trước đây Trì Sính không phải vì tức giận với Uông Thạc mà tìm người khác chơi, khẳng định là tức giận Quách Thành Vũ xong cùng người khác ngủ.\”
Ngô Sở Úy đưa cho Khương Tiểu Soái một cốc nước.
\”Thôi.. thôi.. xin bớt giận, xin bớt giận.\”
Khương Tiểu Soái ừng ực tu hai hơi lớn cốc nước, trong lòng cũng thoải mái hơn đôi chút.
Lại nhìn lên Ngô Sở Úy, nhận ra người này vô cùng bình thản, rõ ràng là cùng hội cùng thuyền, Khương Tiểu Soái bên này như bị bệnh tâm thần, Ngô Sở Úy bên kia vẫn điềm nhiên như không có gì.
Dùng cánh tay đẩy đẩy cậu ta một cái,\”Này, cậu không nghẹn khuất nghẹn khuất hả?\”
\”Tôi nghẹn khuất cái gì?\” Ngô Sở Úy nhàn nhạt trả lời,\” Hai chúng tôi lại không chung một chỗ, anh ta yêu ai ngủ với ai, là tự do của anh ta. Cậu không giống với tôi, cậu và Quách tử cuộc sống đôi lứa cũng đang tốt đẹp, thấy có người cản trở, đương nhiên nóng lòng.\”
\”Tốt đẹp gì?\” Khương Tiểu Soái lên tiếng phủ nhận,\” Có Trì Sính không thể tốt đẹp được, cậu không nhìn anh ta đắc ý ra cái dạng gì đâu, há miệng là: Quách tử là của tôi, cậu đừng ở chỗ này mà cản trở, cậu trực tiếp đi đi………..\”
Nói rồi nói, Khương Tiểu Soái có nói cũng không được nữa. Bởi vì cậu phát hiện Ngô Sở Úy không chú tâm đến lời cậu nói chỉ cúi xuống chăm chú nhìn bảng biểu tài liệu, cơ bản là không hề nghe. Hay là Ngô Sở Úy vẫn nghe, bất quá là cố tình lảng tránh, lười tham dự.
Bên cạnh thấy âm thanh hơi ngừng, Ngô Sở Úy buồn bực hỏi,\”Tại sao lại không nói nữa.\”
\”Không có gì, không muốn nói. \”Khương Tiểu Soái nói.
Ngô Sở Úy thả bảng biểu xuống hòa nhã nhìn Khương Tiểu Soái giải thích,\”Tôi vẫn đang nghe, chỉ là tay và đầu vẫn đang làm việc, tôi muốn làm nhanh vấn đề này rồi còn giao cho bộ công thương phê duyệt.\”
\”Vậy cậu làm nhanh, chờ cậu làm xong rồi nói chuyện.\”
Ngô Sở Úy giả bộ nghiêm túc nhìn bảng biểu, Khương Tiểu Soái nhìn ra được, tầm mắt của cậu căn bản không tập trung.
\”Đại Úy, Nếu không thì đến nhà Quách tử cùng Trì Sính nói chuyện.? Hai người giải hòa đi.
Vừa lời tôi nói chỉ là đùa giỡn, kỳ thực hai người bọn họ không có gì, Trì Sính trong lòng chỉ có một mình cậu. Ngày hôm qua Quách tử còn tìm cho Trì Sính một cô nàng, không được năm phút đồng hồ đã bị anh ta đá ra ngoài, nói giọng cô ta run rẩy, tôi nghĩ anh ta chỉ là kiếm cớ, anh ta khẳng định đã nghĩ cùng cậu giải hòa…….\”
Ngô Sở Úy chuyển hướng cuộc nói chuyện này sang đề tài khác.
\”Cậu nói xem, vì sao Nhạc Duyệt tìm tôi đúng một lần, rồi lại không hề thấy bóng dáng tăm hơi đâu?\”