[ Đam Mỹ ] Nghịch Tập Quyển 1 – Chương 139 – Vực tinh thần lên nào! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 5 tháng trước

[ Đam Mỹ ] Nghịch Tập Quyển 1 - Chương 139 - Vực tinh thần lên nào!

Vì điện thoại bị gián đoạn giữa chừng, gọi lại cũng không thể liên lạc, Ngô Sở Úy khẩn trương, nhét bản phác thảo thiết kế cho kỹ sư, lái xe đến phòng khám. Trước kia cũng có lúc từng không liên lạc được với Khương Tiểu Soái, nhưng vẫn không nôn nóng như bây giờ, dường như ẩn ẩn cảm thấy gì đó, nhất định phải xác nhận Khương Tiểu Soái không có việc gì mới có thể an tâm.

Cuối cùng đến phòng khám, Ngô Sở Úy đóng cửa xe bước vào.

Khương Tiểu Soái hoàn hảo không bị gì ngồi ở cạnh bàn khám bệnh, vùi đầu không biết đang làm gì.

Ngô Sở Úy thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng không khỏi bực mình, đổ ụp xuống ngay một câu: \”Anh đó sao không nghe điện thoại của tôi? Tôi còn tưởng anh gặp chuyện gì chứ! Má, làm tôi nóng ruột đổ đầy mồ hôi! Lần sau anh…\”

Đợi Khương Tiểu Soái ngẩng đầu lên, Ngô Sở Úy thấy mặt hắn, đột nhiên không nói nên lời nữa. Y chưa từng thấy biểu cảm âm u như thế trên mặt Khương Tiểu Soái bao giờ, đôi mắt giống như bị sương mù bao trùm, vô cớ làm người ta nặng nề.

\”Anh sao vậy?\” Ngô Sở Úy cẩn thận hỏi.

Khương Tiểu Soái cố gắng chỉnh lại vẻ mặt cho bình thường, \”Tôi không sao cả!\”

Ngô Sở Úy chậm rãi đi tới, ngồi đối diện Khương Tiểu Soái, nhìn thẳng vào hắn, nói: \”Tiểu Soái, anh không thể đối xử với tôi như thế, hai chúng ta vừa quen biết tôi đã trút hết tâm sự cho anh rồi.\”

Khương Tiểu Soái nói: \”Vậy cậu cho tôi biết mật mã kim khố của cậu đi.\”

Ngô Sở Úy lập tức mắc nghẹn, mất nửa ngày mới phun được một câu.

\”Căn bản không phải cùng một chuyện.\”

Khương Tiểu Soái cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.

Dưới thế công truy đuổi không tha, mềm nắn rắn buông của Ngô Sở Úy, phòng tuyến tâm lý của Khương Tiểu Soái bị đứt, cuối cùng mở miệng.

\”Anh ta lại đến tìm tôi.\”

Anh ta? Ngô Sở Úy cân nhắc một chút: \”Anh ta mà anh nói, chắc không phải là… Lý Thao?\”

\”Mạnh Thao.\” Khương Tiểu Soái cải chính.

\”Đúng đúng, Mạnh Thao.\” Ngô Sở Úy lộ ra vẻ mặt quái dị, \”Thật sự là anh ta sao?\”

Lúc trước khi Khương Tiểu Soái nhắc đến người này với Ngô Sở Úy, cũng từng nói về vài chuyện giữa họ, không phải rất tỉ mỉ, Ngô Sở Úy đã quên gần hết, chỉ nhớ người này từng có lỗi với Khương Tiểu Soái.

\”Vậy càng tốt nha!\” Ngô Sở Úy vỗ bàn, hưng phấn nói: \”Lúc trước không phải anh từng nói sao? Sớm muộn cũng có một ngày, anh phải rửa sạch mối nhục trước kia. Khó khăn lắm mới trông được cơ hội này! Hiện tại không xẻo anh ta thì còn đợi tới khi nào? Anh phải…\”

Thấy sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng của Khương Tiểu Soái, Ngô Sở Úy cứng họng không nói tiếp được nữa.

Trầm mặc hồi lâu, Khương Tiểu Soái thờ ơ nói: \”Người có thể khiến cậu khi nói sau lưng nghiến răng nghiến lợi, thì luôn là người khi đứng trước mặt sẽ khiến cậu không thể làm gì.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.