Cho dù Trì Sính chuẩn bị rất đầy đủ, cũng làm công tác sau chuyện rất cẩn thận, nhưng tiểu cúc hoa và tiểu tâm can của Ngô Sở Úy vẫn chịu tổn thương nghiêm trọng. Nằm trên giường suốt một tuần lễ, mỗi ngày chỉ có thể ăn thức ăn lỏng không nói, còn phải ba lần bốn lượt bị Trì Sính tách ra thưởng thức, trêu chọc lưu luyến.
Nhưng đây cũng không phải là điều đau khổ nhất, đau khổ nhất là mỗi lần đi vệ sinh, giống hệt như ra trận. Bất kể đại tiện tiểu tiện, đều thảm liệt như nhau. Đại tiện thì tự nhiên không cần phải nói nhiều, tiểu tiện mới thật sự là một công việc đòi hỏi kỹ thuật.
Tại sao phải nói như thế chứ?
Trước kia khi mông Ngô Sở Úy còn chưa có chuyện, y không cảm thấy được da thịt ở mặt trước và mặt sau là dính liền với nhau. Kết quả lần đầu tiên đi tiểu sau khi xong chuyện, có thể nói đã chỉnh y thảm muốn chết.
Mặt trước vừa dụng lực, mặt sau đã co rút lại theo tính phản xạ, mà co một cái liền đau thấu tim, mà nếu thả lỏng thì lại không tiểu được. Mà khi tiểu thì phải một phát suôn sẻ, một khi ngừng giữa chừng, mặt sau lại co rút, đợi khi vận sức lại đau thêm lần nữa. Cuối cùng toàn bộ trống rỗng, mặt sau vẫn hung hăng co rút…
Mỗi lần kéo quần, đều nước mắt lưng tròng.
Phương pháp chống đau hiệu quả nhất chính là ít uống ít bài tiết nước tiểu, nhưng cách này lại gặp phải phản đối mãnh liệt của tên Trì đao phủ. Uống ít nước dễ thượng hỏa, thượng hỏa rồi dễ táo bón, táo bón thì cũng chịu tội y vậy, hơn nữa còn thảm liệt hơn nữa.
Cho nên không chỉ phải uống, mà còn phải uống nhiều, mỗi ngày uống ít nhất tám ly nước, nhìn chằm chằm Ngô Sở Úy uống từng hớp. Uống ít một chút cũng không được. Lại thêm ăn toàn là đồ ăn lỏng như thế, mỗi ngày Ngô Sở Úy đều phải sống trong nước sôi lửa bỏng.
Chẳng qua Ngô Sở Úy ngoan cường làm sao có thể bị đánh bại dễ dàng như thế. Nếu đã không thể tránh được phải đi tiểu, thì liền luyện công đi! Nỗ lực tu luyện đến cảnh giới một lần sạch sẽ, không gián đoạn, không lưu lại một giọt thừa.
Thế là sáng mỗi ngày, Trì Sính nhắm mắt, đều có thể nghe được một chút động tĩnh như thế.
Đầu tiên là vận khí thời gian dài, sau đó là lầm bầm vài tiếng, tiếng theo là thở dốc một hồi, kèm với nó là tiếng nước chảy gấp rút mạnh mẽ, dứt khoát nhanh nhẹn rồi thu về, lại một hồi thở dốc, sau khi bình ổn hơi thở, chính là tiếng bước chân chậm rãi lề mề…
Cuối cùng, giường lắc lư vài cái, một con sâu bự hì hục leo lên, thở ra như vừa trút được gánh nặng, thoải mái chép miệng, rất nhanh tiếng ngáy nhỏ nhẹ đã vang lên bên cạnh.
Mỗi khi đến lúc này, Trì Sính đều nhịn không được hôn lên mặt Ngô Sở Úy một cái.
Mấy hôm nay, đại khái là mông đã không còn quá đau, Ngô Sở Úy lại có tâm trạng suy nghĩ chuyện khác.
\”Tôi muốn ăn thịt ba rọi.\”
Trì Sính đang bưng hoành thánh nhân chay chợt khựng lại, trầm giọng nói: \”Nhịn thêm vài ngày nữa, mới tốt một chút đừng làm bậy.\”