Trong túi của Nhạc Duyệt tự dưng xuất hiện một tấm thẻ vàng, tên chủ thẻ là cô, mật mã quẹt thẻ nằm trên tờ giấy bên ngoài. Nguyên buổi chiều, Nhạc Duyệt đều nhìn tấm thẻ mà ngẩn người.
Chuyện là thế này, buổi trưa Nhạc Duyệt đi tìm Cương Tử, muốn bảo hắn giúp khuyên nhủ Trì Sính, xin Trì Sính gặp mặt mình. Kết quả Cương Tử rất uyển chuyển cự tuyệt, còn ám thị Nhạc Duyệt không có khả năng hòa hợp, bảo cô nên chết tâm đi.
Cuộc nói chuyện kết thúc trong không vui, Cương Tử lái xe đi một mình.
Nhạc Duyệt về nhà, thì phát hiện tấm thẻ đó.
Rốt cuộc có phải là ý của Trì Sính không? Cô không biết, nhưng chủ thẻ chính của tấm thẻ phụ này là Trì Sính không sai.
Mỗi cô gái khi nhận được một tấm thẻ phụ tâm trạng đều không giống nhau, phần lớn sẽ cảm thấy vui mừng, tiền của anh ấy có thể đưa hết cho tôi xài mà không giữ lại gì, một chuyện đáng để kiêu ngạo biết bao. Cũng có người sẽ cảm thấy không thoải mái, cảm thấy chữ \”phụ\” này đại biểu vị trí phụ thuộc, thể hiện mình không đủ độc lập.
Đối với Nhạc Duyệt mà nói, những tâm trạng đó đều không liên quan đến cô, cô nhận được, chỉ là một khoảng phí chia tay.
Kiêu ngạo trả lại? Quả quyết ném lên người anh ta, bà đây không thiếu chút tiền đó!
Nghĩ thì rất sướng, nhưng Nhạc Duyệt khẳng định không làm được.
Số tiền này xài cũng chia tay, không xài cũng chia tay, tại sao không xài?
Huống hồ cô bỏ ra nhiều tình cảm như thế, chịu nhiều uất ức như thế, số tiền này không chỉ phải xài, hơn nữa phải xài đường hoàng đương nhiên! Nhưng muốn dùng một tấm thẻ để đuổi cô đi, vậy thì không thể. Cô vẫn luôn tin tưởng, hôn lễ là kết hợp của gia đình, Trì Sính không nhất định là người quyết định hôn nhân của bản thân, chỉ có cắn chặt tấm kim bài Chung Văn Ngọc không buông, cô sẽ còn có cơ hội trở người.
Ngày hôm sau, Nhạc Duyệt gạt bỏ mây mù trong lòng, cùng bạn thân đi dạo phố.
Đi thẳng đến quầy hàng xa xỉ, điên cuồng đảo qua các loại hàng hiệu, tấm thẻ quẹt đến quẹt đi, quẹt đến mức bạn cũng đỏ mắt.
\”Tôi nói này, có cần phải làm người ta nghe tỵ vậy không hả?\”
Nhạc Duyệt vung vung tấm thẻ trong tay, trong giọng điệu tràn đầy khoe khoang, \”Dù sao có người bỏ tiền, tôi không tiêu cũng là lãng phí.\”
\”Thẻ phụ này không phải chỉ có giữa vợ chồng, hoặc thân nhân mới có thể làm được sao? Anh ta làm cho cậu một cái, có phải đại biểu… trời ơi! Có phải tôi nên sửa miệng gọi cậu là bà Trì rồi không?\”
Tâm hư vinh xoa dịu thương tổn trong lòng, Nhạc Duyệt cười sảng khoái: \”Đi, chị dẫn em đi chọn vài món!\”
Hai người vừa nói vừa cười đi đến quầy hàng trước mặt.
…
\”Cửa hàng này không tồi, đồ cho trẻ em đặc biệt nhiều.\” Cương Tử nói với Trì Giai Lệ.