–
Tống Duy ra khỏi nhà Kiều Cảnh Thành, đi lung tung trên phố không có mục đích, trong lòng rối như một cuộn len bị mèo vần.
Tết năm đó, không phải là cậu không cảm thấy Mạnh Thụy Thư có chỗ không đúng, có thể là do quá hạnh phúc khiến cậu chìm đắm vào, cái gì không đúng cũng thành đúng.
Bây giờ nghĩ lại có hơi đau lòng, nhiều hơn là oán hận vì chuyện gì hắn cũng không nói.
Nếu trong ba năm này mình đi tìm người khác thì hắn phải làm sao bây giờ?
Bỏ cuộc sao?
Cậu vô thức đi bộ về nhà mình, mãi cho đến khi nhìn thấy ánh đèn rực rỡ của khu chung cư quen thuộc, cậu ngồi xổm trước cổng một lát rồi mới đứng dậy đi tiếp vào trong.
Trước kia rõ ràng cậu rất thích một người, nhưng mấy năm nay lại hoàn toàn trống rỗng, đặc biệt là hôm nay, cậu không muốn ở một mình.
Lề mề một hồi lâu mới đi vào trong, từ xa đã nhìn thấy bóng người quen thuộc đứng ở đại sảnh tầng một.
Tống Duy dừng bước, theo bản năng muốn quay đầu chạy trốn.
Nhưng… Mạnh Thụy Thư đã nhìn thấy cậu, phản ứng mau lẹ bước vài bước dài tới trước mặt cậu.
\”Sao em lại về muộn vậy?\” Mạnh Thụy Thư xách balo bên vai Tống Duy, \”Ăn cơm tối chưa?\”
\”Sao anh lại ở đây?\”
\”Không chào đón anh sao?\” Mạnh Thụy Thư chăm chú nhìn cậu, \”Tan làm liền tới đây, Cảnh Thành nói em đã rời khỏi nhà cậu ấy lâu rồi nên đứng ở đây chờ em.\”
Tống Duy cắm đầu đi trước, quét vân tay mở cửa.
Mạnh Thụy Thư đã mua bữa tối nhưng thời gian qua lâu nên đồ ăn nguội hết cả, hắn đi thẳng xuống phòng bếp hâm lại, Tống Duy nhìn bóng người bận rộn kia, hơi đau đầu.
Nếu như sớm biết sự thật thì cậu có thể đã đủ tự tin tạo khoảng cách với hắn, nhưng cậu lại về sau mới biết nên không làm được, cũng không muốn làm.
Mạnh Thụy Thư quay đầu, nhìn người kia vẫn đang ngơ ngác đứng tại chỗ, hắn bày đồ ăn ra bàn, \”Đói bụng rồi đúng không?\”
Tống Duy bị Mạnh Thụy Thư kéo ngồi xuống, \”Tại sao em không nói gì?\”
Dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra Mạnh Thụy Thư đang bất an, Tống Duy rũ mắt, hít sâu một hơi, chậm chạp mở miệng, \”Mấy năm anh ở nước ngoài… chơi vui không?\”
\”Hả?\” Mạnh Thụy Thư miễn cưỡng cười, \”Cũng được…\”
Tống Duy lẩm bẩm, \”Lâu như vậy không thấy về, em còn tưởng anh chơi rất vui.\” Còn cậu thì như một tên ngốc.
\”Em đang muốn châm chọc anh à?\”
\”Anh nghĩ nhiều rồi.\” Tống Duy nói, \”Em rất bận rộn.\”
Mạnh Thụy Thư thở dài, \”Đúng, em là người bận rộn, khoảng thời gian nửa tiếng về nhà còn có thể bị em kéo thành hai tiếng.\”
Tống Duy gắp một miếng, vừa ăn vừa nói, \”Nhà anh còn chưa dọn dẹp sao? Đêm nay lại muốn ngủ ở sô pha?\”
\”Muốn, tiền đề là em không lấy chổi đuổi anh ra ngoài.\”