***
Thừa dịp Kiều Cảnh Thành đang ngồi ở phòng khách xem TV, Thẩm Trì mở cửa phòng ngủ chính, nhanh chóng lấy quần áo ra đi tắm rửa.
Người bên ngoài đang chăm chú nhìn điện thoại, nghe tiếng đóng cửa phòng ngủ phụ của Thẩm Trì liền lập tức ném di động đi.
……
Sáng hôm sau khi Thẩm Trì tỉnh dậy đã nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài, anh cẩn thận lắng nghe, là mẹ nhà mình!
Thẩm Trì hoảng hốt ngồi dậy, không xong rồi, đầu tóc bị vò loạn hết lên.
Quả nhiên, anh vừa ra khỏi cửa phòng thì mẹ đi tới, \”Tình huống như thế nào vậy? Cảnh Thành nói không cẩn thận đụng vào tay con? Có chảy máu không?\”
\”Hả?\” Thẩm Trì không hiểu những lời này là có ý gì.
\”Còn hả cái gì? Hai đứa cho dù tân hôn cũng nên khắc chế, cánh tay này của con vừa bị thương nặng như vậy, về sau muốn còn tay ăn cơm nữa không?\” Kỷ Nhu tức giận trừng mắt.
Thẩm Trì gãi mũi, trên mặt xuất hiện hai rặng mây đỏ khả nghi, giờ mới hiểu ra vì sao Kiều Cảnh Thành nói như vậy, \”Anh ấy đâu rồi mẹ?\”
Kỷ Nhu kéo con trai ngồi xuống bàn ăn, \”Hình như có việc gì gấp, trực tiếp tới công ty rồi.\”
Thẩm Trì theo bản năng cúi đầu nhìn điện thoại, không có tin nhắn mới nào.
\”Cảnh Thành cũng thật là săn sóc con, hai đứa ai nói muốn phân phòng ngủ trước? Giường lớn như vậy, cũng không cần thiết phải phân phòng ngủ.\” Mẹ Thẩm vừa múc cháo ra vừa nói, \”Ngủ không ôm không phải là được rồi sao?\”
Bị mẹ nhà mình nói vậy, Thẩm Trì hạn hán lời.
\”Sao mới sáng sớm mẹ đã sang đây? Ba đâu rồi?\” Anh sợ mình nói nhiều sai nhiều, bắt đầu nói sang chuyện khác.
\”Còn không phải do vội vàng muốn chuẩn bị bữa sáng cho hai đứa sao? Cánh tay của con bị như vậy thì đừng có ra ngoài ăn, không thì không biết khi nào mới khỏi, con cũng đừng có trộm ra ngoài ăn, nếu muốn sớm quay lại phòng phẫu thuật thì nghe lời mẹ.\”
Thẩm Trì ngoan ngoãn gật đầu, \”Con biết rồi.\”
Trên đường đi làm, Thẩm Trì không ngừng liếc di động, đáng tiếc ngoại trừ tin nhắn trong nhóm công việc thì không có tin nhắn riêng nào khác.
Chẳng lẽ Kiều Cảnh Thành thật sự không sợ anh nhỡ miệng nói sai điều gì?
Ngẫm lại thì, cứ cho là anh nhỡ miệng thì cha mẹ cũng là cha mẹ của anh, không liên quan gì đến người khác.
Đến trước cổng bệnh viện, Thẩm Trì hít sâu một hơi, vốn dĩ ước nguyện ban đầu khi đồng ý kết hôn là muốn cuộc sống của mình được tự do, hiện tại rối rắm đủ thứ chuyện, gần như chẳng thay đổi được gì, chỉ đành sờ sờ cái bụng đã được ăn uống no căng tự an ủi.
Cũng tốt, chỉ cần không phải nghe hai vị đại nhân thúc giục kết hôn nữa, cũng không ở gần nữa là được rồi.
Những chuyện khác không cần phải nghĩ nhiều, da mặt dày lên một chút, muốn làm gì thì làm, Thẩm Trì tự trấn an bản thân mình.