***
Mắt Thẩm Trì trợn to: \”Sao anh lại tới đây?\”
Kiều Cảnh Thành đi vào nhìn lướt qua tư thế của hai người, bỏ đồ vật trong tay xuống bàn, trực tiếp vớt một người lên.
\”Tìm cái gì vậy?\”
Thẩm Trì cúi đầu, ảo não chỉ vào chỗ cái nhẫn, \”Nhẫn bị rơi vào đó.\”
Tất Thư Dương há hốc miệng, vẫn chưa kịp khép lại, nhìn người trước mặt tiến tới liền tự động lùi về sau một bước.
Kiều Cảnh Thành ngồi xổm xuống, cánh tay dài duỗi ra dò tìm, nhìn rất nhẹ nhàng thư thái.
Thẩm Trì đỡ trán, nhìn đi, đây chính là hậu quả của sự chênh lệch dáng người.
Hắn lấy khăn ướt trên bàn lau qua chiếc nhẫn, thuận tiện cầm tay Thẩm Trì đeo vào, \”Đeo cẩn thận, lần sau rớt mất thì không cần nhặt nữa.\” Ngữ khí nhàn nhạt, nghe không ra hỉ nộ.
Tất Thư Dương cố gắng giảm xuống thấp nhất sự tồn tại của mình.
Thẩm Trì mặt đỏ tai hồng, \”Xin lỗi…\”
Kiều Cảnh Thành ko tiếp tục chủ đề kia nữa, lấy hộp cơm tới trước mặt Thẩm Trì, \”Bác gái làm cơm, cơm hộp nhiều muối ít dinh dưỡng không có lợi cho vết thương, mấy ngày gần đây đừng có ăn.\”
\”Có phải là đã làm chậm trễ công việc của anh rồi không?\” Thẩm Trì căng thẳng.
Lúc này sắc mặt của Kiều Cảnh Thành mới tốt lên, \”Vừa khéo phải về nhà lấy văn kiện, em đi làm rồi nhớ chú ý miệng vết thương, đừng có để bị thương lại.\” Nói xong xoay người phải đi, lúc va chạm với ánh mắt của Tất Thư Dương chỉ gật gật đầu với người nọ rồi rời khỏi văn phòng.
Thẩm Trì cuống quít đứng dậy định đi tiễn người nhưng độ dài chân chênh lệch quá lớn, anh vừa đi tới cửa thì người kia đã đi một đoạn rất xa rồi.
Lúc Thẩm Trì trở về nhìn thấy Tất Thư Dương vẫn chưa đi, hận không thể đặt tên này lên bàn mổ dùng dao phẫu thuật xẻ từng thớ thịt.
Tối qua đã làm chuyện ngu xuẩn, hôm nay còn vứt nhẫn của người ta đi, về sau đừng mong ngẩng đầu trước mặt Kiều Cảnh Thành!
\”Đi thật rồi hả?\” Vẻ mặt Tất Thư Dương thả lỏng, \”Còn tới đưa cơm, hai người thực sự kết hôn rồi?\”
Thẩm Trì thở dài, \”…Ừ, kết rồi.\”
Nhìn bộ dạng đối phương đang muốn đi ngoài bật chế độ loa phóng thanh, Thẩm Trì nhanh tay lẹ mắt phải kéo người quay lại, \”Cậu đừng có đi ra ngoài nói bậy, tạm thời tôi không định thông báo cho nhiều người biết.\”
Chỉ là hợp đồng thời hạn một năm thôi, trong bệnh viện người người bàn tán, Thẩm Trì thực sự không muốn mình liên tục làm chủ đề hot của bọn họ.
\”Có ý gì?\” Tất Thư Dương không hiểu nổi, \”Vì sao không muốn thông báo với mọi người?\”
Thẩm Trì không biết trả lời như thế nào thì nghe Tất Thư Dương như bừng tỉnh đại ngộ, phán chắc nịch: \”À, tôi biết rồi, cậu sợ hội fangirl của cậu thương tâm đúng không? Hiểu rồi, hiểu rồi, tôi sẽ không nhiều chuyện đâu.\”