[Đam Mỹ] Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu! – Nãi Trà Quý – Chương 59 – Chính văn kết thúc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu! – Nãi Trà Quý - Chương 59 - Chính văn kết thúc

Kiều Cảnh Thành ngồi ở phòng khách vừa chơi với cháu vừa câu được câu không nghe Từ Trạch nói chuyện công ty, Kiều Tịch rất không thích nghe những việc này, nhìn thấy mẹ Kiều đi xuống liền lập tức đi cùng bà xuống bếp hỗ trợ.

Cha Kiều hơi bất mãn với thái độ mất tập trung của Kiều Cảnh Thành nhưng lại không mở miệng giáo huấn.

Từ Trạch vẫn luôn cẩn thận quan sát hai người, cảm thấy có vẻ hôm nay \”chiến tranh\” sẽ không nổ ra nên hơi thả lỏng, nhưng mà Kiều Cảnh Thành vẫn luôn thất thần, thường nhìn về hướng cầu thang, cuối cùng mẹ Kiều xuống rồi mà vẫn chưa thấy người nào đó xuống, không nhịn được đứng dậy muốn đi.

\”Cậu muốn đi đâu? Thần Thần cũng đi…\” Tiểu nha đầu giữ tay hắn.

Kiều Cảnh Thành đỡ trán, xách đứa nhỏ lên ném vào lòng ba nó, \”Con ngoan ngoãn ngồi đây chơi với ba và ông ngoại đi, cậu đi vệ sinh.\”

Thần Thần hừ hừ hai tiếng, nhỏ giọng phản bác, \”Cậu nói dối, rõ ràng là cậu muốn đi tìm mợ, không muốn mang Thần Thần theo…\”

Kiều Cảnh Thành quay đầu lại, lè lưỡi ra làm mặt quỷ, \”Đúng là không muốn mang theo con đó!\”

Từ Trạch: \”…..\” Má ơi, vị này không biết giữ hình tượng trước mặt con trẻ à?

Kiều Kiến Vinh cạn lời, hừ lạnh, \”Ấu trĩ!\”

Kiều Cảnh Thành nhún vai, \”Ấu trĩ cũng là do di truyền, ba không đứng ngoài được đâu.\” Sau đó nghênh ngang rời đi.

Kiều Kiến Vinh cao lãnh bưng trà lên uống, thực ra trong lòng vẫn rất vui mừng vì con trai và con dâu về nhà.

Thẩm Trì chưa nghỉ ngơi đủ, muốn nằm xuống giường ngủ thêm, nhưng có thể là do lạ giường nên anh ngủ không sâu, nghe thấy có tiếng động liền nhanh chóng mở mắt.

Lắng nghe thêm vài giây nữa, là tiếng bước chân của Kiều Cảnh Thành, lúc này mới yên tâm nhắm hai mắt lại.

Cái giường này đã nhiều năm hắn không nằm ngủ, cho dù thỉnh thoảng về nhà cũng chỉ ngồi ở phòng khách chính rồi đi, bây giờ nhìn Thẩm Trì đang nằm ở đây, trong lòng hắn rung động một trận.

Kiều Cảnh Thành ngồi xuống mép giường, cúi đầu hôn lên má người kia, Thẩm Trì không mở mắt, dùng giọng mũi lười nhác hỏi: \”Sắp ăn cơm chưa?\”

Kiều Cảnh Thành ôm cả người và chăn vào lòng mình, \”Em đói bụng rồi?\”

Thẩm Trì lắc đầu, \”Buồn ngủ…\” Đầu đúng là hơi đau, cơ thể uể oải, lại thêm lạ giường nên nằm không ngủ được.

\”Vậy ngủ một lát đi, thời gian vẫn còn sớm.\” Thẩm Trì mặc một cái áo lông xù, sờ vào có xúc cảm rất tốt, Kiều Cảnh Thành vuốt ve sau lưng, dỗ Thẩm Trì ngủ.

Thẩm Trì lật người, thay đổi một tư thế khác thoải mái hơn, ghé sát vào ngực Kiều Cảnh Thành, gối đầu lên tay hắn, \”Anh đang vuốt mèo à?\”

Kiều Cảnh Thành cười ra tiếng, \”Đúng vậy, một con mèo lười biếng.\”

Thẩm Trì không để ý đến hắn nữa, có Kiều Cảnh Thành ở bên cạnh mới yên tâm ngủ, ngày hôm qua dung túng quá độ khiến cơ thể anh chỗ nào cũng khó chịu, hôm nay lại không được ngủ đủ, sau mấy tiếng phơi nắng, bây giờ anh chỉ muốn nằm bất động mà thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.