[Đam Mỹ] Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu! – Nãi Trà Quý – Chương 52 – Thuộc tính nhan khống – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu! – Nãi Trà Quý - Chương 52 - Thuộc tính nhan khống

***

Sau khi âm thanh của phòng khách biến mất, bầu không khí trong phòng ngủ chính dần dần rơi vào cảnh xuân tươi đẹp.

Cơ thể Thẩm Trì vì căng thẳng mà cứng ngắc, Kiều Cảnh Thành hôn từng chút từng chút lên khóe môi, chóp mũi, mắt, trán… bàn tay to lớn không ngừng vuốt ve châm ngòi thổi lửa.

Tống Duy chờ suốt nửa ngày không thấy hai người ra khỏi phòng ngủ chính liền yên lòng, tự mình thu dọn đồ đạc, cầm áo khoác trở về trường học.

Lúc cậu vác theo balo, túi lớn túi nhỏ quay lại cổng trường thì vừa vặn nhìn thấy Trần Niệm Niệm bước xuống từ một chiếc ô tô, mặt mũi cười tươi như hoa. Cậu lặng lẽ nhìn đủ thứ đồ trên tay, một thân một mình, về nhà bị nhét cẩu lương, quay lại trường thì đỏ mắt vì tình cảm cha mẹ tri kỷ.

Tống Duy chậm chạp đi lướt qua vị trí chiếc xe, vốn định mở miệng ra chào một câu nhưng thừa dịp có một ánh đèn chiếu lướt qua chỗ ghế lái, giúp cậu nhìn rõ người đang ngồi trên ghế thì bước chân liền khựng lại, quay đầu đi thẳng theo hướng ngược lại.

Thật không may là cậu có một người bạn không có mắt, \”Tống Duy!\” Trần Niệm Niệm gọi.

Tống Duy nghiến răng, mất tự nhiên nhìn Trần Niệm Niệm, \”Hả?\”

Trong thâm tâm thầm cảm khái, thật là cảnh còn người mất, lần trước Mạnh Thụy Thư tới đây đón cậu, Trần Niệm Niệm còn ở một bên nhút nhát sợ sệt nói chuyện, bây giờ thì… người ta mới là em gái chân chính, còn cậu không phải là ai cả.

\”Cậu đợi tôi với, đi cùng nhau đi.\” Trần Niệm Niệm vội vàng nói.

Tống Duy nhìn người trong xe bước xuống, mở cốp xe lấy hành lý cho Trần Niệm Niệm, trong lòng chua loét, mũi cũng chua, cả người đều biến thành một quả chanh, thủy chung đứng tại chỗ không dám nhìn về phía người kia.

Thực ra là Trần Niệm Niệm muốn tạo cơ hội cho hai người nói chuyện, đương nhiên cô biết tâm tư của Tống Duy với Mạnh Thụy Thư, nhưng mà thời gian gần đây nhìn cậu rất đáng thương.

Mạnh Thụy Thư đặt vali trước mặt Trần Niệm Niệm, \”Đi vào thôi.\” Y định nói chuyện với Tống Duy một câu, nhưng người kia từ đầu đến cuối không hề đưa mắt sang nhìn y.

Tống Duy rũ mắt, nhìn bạn lấy xong đồ liền quay người đi vào trong.

Mạnh Thụy Thư: \”…..\”

Trần Niệm Niệm kéo vali, bước nhanh đuổi theo, \”Tống Duy, cậu đi chậm một chút…\”

Mãi cho đến khi vào hẳn bên trong, Tống Duy mới đứng lại chờ cô.

Mạnh Thụy Thư lắc đầu, mở cửa lên xe, có vẻ như vẫn còn ôm hận rồi.

Trần Niệm Niệm vừa đi vừa đánh giá trạng thái của Tống Duy, do dự mở miệng giải thích, \”Ừm gì nhỉ, gần đây mẹ tôi đi tìm ca ca, có thể là do bà tuổi đã cao, kiên trì tới gặp vài lần, ca ca không còn chán ghét chúng tôi như trước kia nữa, hôm nay vừa vặn gặp mặt, tôi lại có hơi nhiều đồ nên…\”

Tống Duy làm bộ không quan tâm, \”Cậu nói với tôi những chuyện này làm gì? Đó là ca ca của cậu, chẳng liên quan gì đến tôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.