***
Nhìn bộ dạng bi thương của Thẩm Trì, Tống Duy lưỡng lự một hồi, quyết định chọn món ăn ở nhà hàng mà bình thường mình không dám gọi.
Lúc đồ ăn được đưa tới, nhìn chén đĩa còn quý hơn cả đồ dùng trong nhà, Thẩm Trì buồn bực một trận.
Tống Duy chạy qua chạy lại xếp hết đồ ăn lên bàn, Thẩm Trì đỡ trán, không đành lòng hỏi cái bàn tiệc lớn này có giá bao nhiêu.
Có cảm giác ăn không dễ tiêu…
Lúc Kiều Cảnh Thành quay lại, hai người đang ngồi ở bàn ăn nói cười, thoạt nhìn có vẻ đã hòa giải xong xuôi.
Thẩm Trì nghe thấy tiếng động, vội vàng buông đũa, ngồi nghiêm chỉnh.
Sau đó anh nhìn Kiều Cảnh Thành đi lướt qua, hướng về phía phòng ngủ, Tống Duy trộm nhìn anh dâu nhà mình, mở miệng gọi: \”Anh họ, em gọi đồ ăn, anh ăn cơm chưa?\”
Nhưng… đáp lại cậu là tiếng sập cửa.
Tống Duy run rẩy, đột nhiên cảm thấy sự tình không đơn giản như cậu nghĩ, \”Cái kia, anh dâu? Người phạm lỗi lại có thái độ như vậy hả?\” Chẳng lẽ không phải là nên quỳ xuống cầu xin tha thứ?
Thẩm Trì cảm thấy mất hết khẩu vị, đứng dậy, \”Em ăn đi, lát nữa anh ra dọn sau.\”
Tống Duy không dám nói nhà hàng này sẽ cho người tới dọn khi ăn xong, gật gật đầu hàm hồ đồng ý.
Kiều Cảnh Thành vào thư phòng, Thẩm Trì do dự một chút, gõ cửa, một hồi lâu sau mới có tiếng \”mời vào\” phát ra từ bên trong.
Thẩm Trì đẩy cửa đi vào, Kiều Cảnh Thành đang đứng gần cửa sổ.
Anh không biết nên mở miệng như thế nào, vài phút sau Kiều Cảnh Thành xoay người lại nhìn, biểu cảm nhìn không ra là vui hay giận.
\”Anh, anh ăn cơm chưa?\”
\”Sao? Em định nấu cho anh à?\”
\”Bên ngoài có, Tống Duy gọi nhiều lắm.\”
Kiều Cảnh Thành nhìn bộ dạng này của đối phương, muốn giận cũng không giận nổi nữa, \”Thẩm Trì, em thật là…\”
Thẩm Trì mếu máo, sống bất an vài tiếng đồng hồ đã sắp chịu không nổi, thấp giọng lẩm bẩm, \”Em làm sao, rõ ràng là anh nói dối em trước, giờ lại thành em sai…\”
Kiều Cảnh Thành thở dài, vươn tay sờ má Thẩm Trì, \”Oan ức rồi?\” Hắn nói, \”Ai nói anh đổi đối tượng kết hôn? Lời này có thể tùy tiện nói ra sao? Em thật sự muốn ly hôn hả?\”
Thẩm Trì rũ mắt, không dám nhìn người đối diện, \”Em cũng đâu có nói là thật, nói đổi người thì anh sẽ đổi người luôn à?\” Nói xong trộm liếc đối phương một cái.
\”Nếu anh thật sự muốn đổi thì sao?\” Kiều Cảnh Thành khích.
Thẩm Trì không thể tin được ngẩng phắt đầu lên, \”Anh nói cái gì?\” Vành mắt lập tức đỏ lên, đột nhiên không muốn xin lỗi nữa, trực tiếp nổi giận, \”Em đi tìm hợp đồng kết hôn!\”
Kiều Cảnh Thành cạn lời nhìn bàn tay trống không của mình. Tống Duy ngồi ở phòng khách nhìn thấy từng người đi ra khỏi thư phòng rồi vào phòng ngủ chính mới biết lần này thực sự là nháo hơi lớn rồi.