[Đam Mỹ] Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu! – Nãi Trà Quý – Chương 45 – Hiện tại cũng là cha của anh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu! – Nãi Trà Quý - Chương 45 - Hiện tại cũng là cha của anh

***

Trường hợp của cha Thẩm không phải là hiếm thấy, đây là bệnh thường gặp ở tuổi này, Thẩm Trì biết rõ trong lòng nhưng vẫn không chấp nhận được.

Sau khi Kiều Cảnh Thành rời đi, Thẩm Trì ngồi dậy, anh không thể ngủ nổi, trong lòng đau đớn khi nghĩ đến cảnh từ nay về sau cha mẹ mình phải sống ở bệnh viện thường xuyên.

Gia đình Thẩm Trì không giàu có nhưng từ nhỏ anh chưa từng phải chịu khổ, thậm chí cả họ hàng cũng ít khi có bệnh nặng hoặc gặp vấn đề sức khỏe nào nghiêm trọng, lần đầu tiên cảm nhận được lại là từ cha ruột của mình.

Bệnh viện là nơi hiếm khi được nghỉ ngơi, kể cả lễ Quốc Khánh, sinh lão bệnh tử là điều chẳng mấy khi đoán trước được, vì vậy không thể có ngày nghỉ.

Thẩm Trì đi ra ngoài, đứng ở cửa sổ cuối hành lang hít thở không khí, không bao lâu sau thì thấy Kiều Cảnh Thành hai tay cầm đồ đi vào, trong lòng anh rối bời, vì chuyện của nhà mình mà đã khiến người kia chịu khổ không ít.

Thẩm Trì đi tới chỗ thang máy đứng chờ, Kiều Cảnh Thành vừa lên tới nơi thì thấy một người đang ngẩn ngơ đứng bên cạnh.

\”Sao em lại ra đây?\”

Thẩm Trì mỉm cười, \”Ở trong phòng buồn quá, anh ăn chưa?\” Anh vươn tay xách một cái túi bên tay trái của hắn.

\”Lúc nãy anh đi ăn một chút với Mạnh Thụy Thư và Tống Duy rồi, đây là quần áo.\” Kiều Cảnh Thành nói, \”Bác gái vẫn ngủ chứ?\” Ba người gần như thức trắng cả một đêm.

Thẩm Trì gật đầu, \”Vẫn đang ngủ, cứ để mẹ ngủ đi, khó lắm mới ngủ được.\”

Hai người về phòng, Kiều Cảnh Thành hỏi: \”Có buồn ngủ không? Lát nữa ăn chút gì đi rồi ngủ thêm một lúc.\”

\”Em biết rồi.\” Thẩm Trì nắm tay Kiều Cảnh Thành, \”Anh cũng chưa ngủ, hay là anh về nhà đi? Về nhà ngủ một giấc trước đã, đêm qua anh chưa chợp mắt được chút nào.\”

Kiều Cảnh Thành cúi đầu nhìn tay Thẩm Trì chủ động đan vào tay mình, hơi bất ngờ, \”Sức khỏe của anh tốt hơn em, hay là lát nữa anh đưa em về nhà ngủ, ngày mai lại tới?\”

Thẩm Trì bĩu môi, \”Anh đang muốn tranh với em à? Đây là cha của em.\”

\”Hiện tại cũng là cha của anh.\”

Người nào đó không nhịn được, khóe môi cong lên, trong lòng ngọt ngào, \”Anh thật biết nói ngọt, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên, có thể lát nữa ông ấy sẽ tỉnh, vậy nên anh về đi, không được tranh với em.\”

Kiều Cảnh Thành hết cách, nhìn Thẩm Trì ăn xong mới chuẩn bị về nhà.

\”Có việc gì thì gọi cho anh, buổi tối anh lại tới, thuận tiện mang đồ ăn tới cho em và bác gái luôn.\”

\”Sao lại biến thành buổi tối rồi? Sáng mai hẵng sang, buổi tối cũng không thể ngủ lại ở đây, nhà chúng ta ở gần mà, cần gì em tự về lấy là được.\” Thẩm Trì không muốn hắn chạy qua chạy lại nhiều, nếu không có việc gì thì chỉ cần một người trông ở đây là đủ rồi.

Kiều Cảnh Thành bất mãn, \”Em chê anh phiền?\”

Thẩm Trì dở khóc dở cười, \”Nói cái gì đó? Rõ ràng là em đau lòng mà, sao lại biến thành chê anh phiền rồi? Chúng ta phải tiết kiệm sức lực, thay phiên nhau trông là được rồi, thời gian còn dài.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.