***
Trước khi Trịnh Tiểu Kiệt và Phan Dương rời đi, Phan Dương lại xin lỗi Thẩm Trì một lần nữa.
Tối hôm qua Trịnh Tiểu Kiệt đã nói lại cho Phan Dương biết chuyện của đội trưởng, chẳng trách cậu ta có cảm giác đã gặp Thẩm Trì ở đâu đó, không nhớ là còn một đoạn chuyện cũ này.
Ặc, hóa ra đội trưởng nhà mình rất lãng mạn, đã thế lại còn nhất kiến chung tình.
Thẩm Trì ôm cánh tay Kiều Cảnh Thành, buồn cười nói: \”Xin lỗi cái gì, tôi nhìn mặt cậu là biết cậu không thể tìm được vợ trong thời gian ngắn nên không trách cậu.\”
Phan Dương bị hai người công khai cắm thêm cho vài nhát dao nữa mới được thả đi.
Kiều Cảnh Thành nhờ khách sạn đưa họ ra bến xe, Thẩm Trì nói: \”Hay là anh đưa họ đi đi, một mình em ở nhà không sao đâu.\”
Kiều Cảnh Thành lắc đầu. Hắn không thích cái bầu không khí bịn rịn biệt ly, rạng sáng ngày xuất ngũ hôm đó hắn cũng tự đi một mình, đừng nói là bây giờ.
Thẩm Trì vòng tay ôm lấy Kiều Cảnh Thành, đột nhiên nhớ tới đại ca Kiều gia.
Kiều Cảnh Thành vì đại ca mình mà đi bộ đội, đi một lần hết mười năm, bây giờ trở về, hẳn là rất không nỡ, dù sao nơi đó cũng là nơi mà hắn có thể ở gần Kiều Cảnh Nghiệp nhất.
\”Kiều Cảnh Thành, vì sao anh lại đột nhiên lựa chọn xuất ngũ? Do An Trọng sao?\” Thẩm Trì không tin, \”Phân lượng của hắn ta trong lòng anh cũng quá nặng rồi đó, nặng hơn cả đại ca?\”
Kiều Cảnh Thành rũ mắt nhìn người nào đó đang dùng ánh mắt nhìn một tên ngốc để nhìn mình, \”Nếu anh nói là vì em thì sao?\”
Thẩm Trì càng không tin, \”Bệnh tâm thần! Nói dối mà không biết chuẩn bị kịch bản trước, khi đó chúng ta đã quen biết nhau đâu?!\” Cho dù là đã gặp trong đợt giải cứu người Hoa thì cũng chỉ là ấn tượng thoáng qua, bị hắn nói thành câu chuyện nghe thật ly kỳ.
Ý cười của Kiều Cảnh Thành sâu hơn, kéo người về bên cạnh mình, \”Còn muốn đi đâu nữa? Ngày mai chúng ta đi thêm một ngày, buổi tối về nhà, thuận tiện về thăm ba mẹ anh.\”
Thẩm Trì cười mắng, \”Không biết xấu hổ, ai cho anh gọi là ba mẹ?\”
\”Kết hôn rồi đương nhiên phải gọi là ba mẹ.\” Nam nhân nói.
\”Vậy vì sao lúc trước không gọi?\”
\”Đó là vì bát tự chưa trọn vẹn, em vẫn chưa đáp ứng anh.\” Kiều Cảnh Thành nhéo má Thẩm Trì, \”Không giống bây giờ, hơn nữa đã có lĩnh chứng hợp pháp và sống chung!\”
Thẩm Trì nhìn nụ cười của hắn, cảm thấy thật tốt.
Thời khắc sau khi lĩnh chứng anh có một loại dự cảm bị rơi vào bế tắc, bây giờ lại cảm thấy thật không tồi.
Ừm, chẳng trách mọi người đều nói yêu đương chính là chết đi sống lại.
Chiều hôm đó hai người đi về, bởi vì buổi sáng đi dạo ở trấn nhỏ gần đó một vòng nên xe chưa về tới thành phố A mí mắt của Thẩm Trì đã đánh nhau liên tục. Lúc Kiều Cảnh Thành sắp vào thành phố thì nhận được một cuộc điện thoại.