***
Thẩm Trì mỉm cười nắm tay Kiều Cảnh Thành, mặc kệ những người xung quanh đi qua đi lại, hơi nhón chân dùng tay áo của mình lau mồ hôi trên trán cho hắn.
\”Không theo đuổi nữa, không cho anh theo đuổi nữa.\”
Kiều Cảnh Thành cảm thấy cả người mình sắp không xong rồi, vừa bất an, nhưng nhìn hành động của Thẩm Trì lại vừa không nhịn được mà mừng rỡ như điên.
\”Em, em có ý gì?\”
Thẩm Trì buồn cười nhìn bộ dạng này của hắn, nhìn xung quanh một lượt, kéo người kia vào đại sảnh, \”Quay về đã, về rồi nói.\”
Khoảng cách ngắn ngủi từ đại sảnh dưới tầng lên cửa nhà, Kiều Cảnh Thành được Thẩm Trì nắm tay suốt quãng đường đi, hắn không chớp mắt nhìn anh chằm chằm.
Hai người đứng ở huyền quan, cửa vừa đóng thì Kiều Cảnh Thành bất động, vội vã nói:
\”Em mau nói đi!\”
Thẩm Trì bật cười cúi đầu lấy hai đôi dép lê đi trong nhà ra, sau khi hai người thay xong anh mới nói tiếp:
\”Khuôn mặt này của anh là có ý gì? Đi vào nhà thôi.\” Rồi nắm tay đối phương định kéo vào.
Kiều Cảnh Thành bất động, \”Em không nói thì anh không vào.\”
Không có cách nào, Thẩm Trì dùng nguyên tư thế đó, mở miệng, \”Được rồi, em muốn nói: đừng theo đuổi em nữa, em đồng ý, đồng ý với anh!\” Cẩn thận lặp lại câu mấu chốt hai lần.
Kiều Cảnh Thành thở nhẹ ra một hơi, tảng đá lớn trên ngực cuối cùng cũng được bỏ xuống, chỉ cần không phải cự tuyệt thì hắn thế nào cũng được.
Thẩm Trì nhìn vẻ mặt của hắn, chép miệng: \”Biểu cảm này là có ý gì? Không cho anh theo đuổi nữa nên anh muốn đổi theo đuổi người khác đúng không?\” Sau đó xoay người muốn đi.
Kiều Cảnh Thành hồi phục tinh thần, duỗi tay kéo người quay lại, \”Em nói cái gì đó? Còn không phải là do anh quá kích động sao? Ông trời biết rõ dù nằm mơ anh cũng muốn em đồng ý.\”
Thẩm Trì trừng hắn, giả vờ không tin, \”Thật vậy?\”
Kiều Cảnh Thành vội vàng gật đầu, sau đó lại không nhịn được, tủm tỉm cười liên tục, \”Cuối cùng em cũng đồng ý rồi, cuối cùng chúng ta cũng được ở bên nhau danh chính ngôn thuận.\”
\”Phấn khích vậy hả? Hay là anh chỉ đang đùa thôi?\”
Kiều Cảnh Thành lại gật đầu không ngừng, chọc Thẩm Trì tức giận, \”Anh có thể biểu hiện giả dối một chút được không?\” Nói xong liền quay người vào nhà, thuận miệng thúc giục hắn, \”Được rồi, không còn chuyện gì khác nữa, anh có thể đi làm rồi.\”
Trong nháy mắt biểu cảm của Kiều Cảnh Thành sụp đổ, \”Một ngày tốt đẹp như hôm nay, anh có thể không đi không?\”
Thẩm Trì lắc đầu, dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa sáng, Kiều Cảnh Thành ỉ ôi, \”Hôm nay anh ở nhà với em, ngày mai chúng ta ra ngoài chơi nhé?\”
\”Nghĩ cái gì đó, hôm nay vẫn là ngày đi làm.\” Thẩm Trì nhắc nhở.
Kiều Cảnh Thành chán chường, giúp Thẩm Trì ăn sáng xong lại vào thư phòng làm việc thêm một lúc, dì giúp việc nhìn thấy hai người tốt như vậy cũng vui vẻ, mở lời giảng hòa, \”Kiều tiên sinh thực sự không muốn đi làm, muốn ở nhà chăm sóc cậu, tôi thấy hôm qua cậu ở nhà một mình cũng buồn chán.\”