***
Cả ngày hôm này Thẩm Trì làm việc ở phòng khám ngoại trú, fans trên weibo càng ngày càng nhiều, người tới khám càng ngày càng đông, một ngày tiếp nhận bệnh nhân có thể gặp được mười mấy fans, thường xuyên làm anh dở khóc dở cười.
Nhưng vẫn tốt là đa số đều thực sự tới khám bệnh.
Mới vừa nghĩ xong, nhìn trên danh sách bệnh nhân thấy một cái tên quen thuộc, anh ngẩng đầu lên: \”Cô Kiều?\”
Đúng vậy, mẹ Kiều lại tới nữa. Bà cười tủm tỉm lấy từ trong túi ra một đống đồ ăn, \”Là cô, mệt rồi đúng không? Cô tới đưa đồ ăn cho cháu.\”
Thẩm Trì vội vàng chạy ra ngoài ngó qua ngó lại.
\”Không cần nhìn, cô là bệnh nhân cuối cùng rồi.\” Mẹ Kiều nói.
Thẩm Trì ngại ngùng gãi mũi, \”Cô ơi, cô tới là được rồi, còn mang theo đồ làm gì, gần đây thân thể cô có chỗ nào khó chịu sao?\”
Mẹ Kiều rất thích Thẩm Trì quan tâm bà như vậy, đáng yêu hơn nhiều so với con trai vô lương tâm nhà mình, \”Cô uống thuốc cháu kê đã khá hơn nhiều rồi, sợ cháu suốt ngày bận rộn nên cố ý dùng cách này, không làm chậm trễ công việc của cháu đúng không?\”
Thẩm Trì cảm thấy có lỗi, \”Xin lỗi cô, công việc của cháu chính là như vậy, nhưng mà hôm nay bệnh nhân không nhiều lắm, cháu đi ăn trưa với cô được không?\”
Mẹ Kiều vui mừng, \”Có thể sao?\” Hỏi xong bà lại lo lắng Thẩm Trì mệt mỏi, \”Nhưng một ngày bận rộn nên tranh thủ nghỉ ngơi nhiều hơn.\”
\”Không cần, làm ở khu bên này nhàn nhã hơn bên kia nhiều, cuối tuần cháu đã nghỉ ngơi hai ngày, bây giờ tinh lực dư thừa nhiều lắm.\” Thẩm Trì vừa nói vừa thu dọn đồ đạc, \”Vậy bây giờ chúng ta đi ăn trưa luôn nhé?\”
\”Được được, đi sớm về sớm.\”
Khu vực xung quanh bệnh viện rất náo nhiệt, mẹ Kiều sợ đi xa sẽ ảnh hưởng đến giờ vào làm buổi chiều của Thẩm Trì nên chọn một trung tâm thương mại ở gần bệnh viên, Thẩm Trì kéo tay bà, \”Cô không cần lo công việc của cháu, nhưng ở đây có mấy chỗ ăn cũng được, cô muốn ăn mì hay phở?\” Thẩm Trì nghĩ tới một vài quán, anh và đồng nghiệp thường xuyên gọi đồ ở đấy giao tới.
Mẹ Kiều liên tục gật đầu, \”Cô không kén ăn, ăn cái gì cũng được, hôm nay cô chỉ tới gặp cháu, chúng ta tùy tiện ăn một chút là được rồi.\” Mẹ Kiều rất cao hứng, được khoác tay đi ăn cơm cùng con dâu đã đủ hạnh phúc rồi, đưa bà đi ăn bún ốc hay đậu hủ thối gì cũng được.
Thẩm Trì rất hiểu tâm trạng của mẹ Kiều, nhưng bên phía Kiều Cảnh Thành… Anh bĩu môi, quản hắn nghĩ thế nào làm gì, dỗ người già vui vẻ là quan trọng nhất.
Trong trung tâm thương mại rất náo nhiệt, đặc biệt là cũng sắp tới giờ cơm trưa, những người đi làm xung quanh đây và những người đang đi dạo phố mua sắm đều tìm chỗ ăn, Thẩm Trì cảm thấy may mắn vì hai người đã đi sớm nên vẫn còn nhiều lựa chọn.
\”Cô ngồi đi, cháu qua bên kia lấy cơm.\” Thẩm Trì sắp xếp cho bà ngồi ở một vị trí khá kín, ít người qua lại.
Trước kia mẹ Kiều rất ít khi tới những nơi như thế này ăn cơm, nhưng… lần đầu tiên tới cũng có cảm giác rất mới mẻ, đặc biệt là được đi ăn cùng con dâu.