***
Hơn 11 giờ tối, Tống Duy đứng dưới lầu lưu luyến không rời nhìn xe của Mạnh Thụy Thư.
\”Mạnh ca ca, muộn rồi, hay là anh ở lại đây ngủ một đêm?\”
Mạnh Thụy Thư đau đầu, y nào biết chăm sóc trẻ con lại khó như vậy, \”Không được, em mau lên nhà đi, ngày mai còn phải đi học, đừng đi muộn.\”
\”Vâng… Vậy ngày mai anh có đến trường không?\” Tống Duy chờ mong nhìn.
Mạnh Thụy Thư gật đầu liên tục, \”Đã đáp ứng em rồi thì anh sẽ đi, mau về thôi, anh họ sẽ không mắng em đâu, anh đã gọi cho cậu ấy một cuộc điện thoại rồi.\”
Nhận ra ngữ khí thiếu kiên nhẫn của Mạnh Thụy Thư, Tống Duy cúi đầu nói lí nhí: \”Xin lỗi, làm phiền anh rồi.\”
Mạnh Thụy Thư bình tĩnh nhìn cậu, hỏi thêm một câu: \”Tống Duy, mấy ngày gần đây cha mẹ có gọi điện cho em không?\”
Tống Duy không biết y hỏi vậy là có ý gì, thật thà nói: \”Không có, bọn họ đi chơi rồi, sao có thể còn nhớ tới em?\”
Mạnh Thụy Thư thở dài, \”Vậy thì cha mẹ cũng quá thiếu trách nhiệm rồi đó.\”
Cậu xấu hổ gãi đầu, vẫy tay với đối phương, xoay người đi vào, nhưng bước ba bước lại quay đầu nhìn một lần khiến Mạnh Thụy Thư cảm thấy thật buồn cười. Kiều Cảnh Thành đã từng có nói qua về gia đình của Tống Duy, gia cảnh không tồi, nhưng mấy năm trước cha mẹ bận làm ăn, mấy năm nay cuối cùng cũng có thời gian để ý tới con mình nhưng lại chạy khắp nơi du lịch thế giới, tình cảm rất thiếu thốn.
Mạnh Thụy Thư cũng đáng thương cho Tống Duy, đứa nhỏ lớn lên xinh đẹp, tính cách ngoan ngoãn. Về mặt thành tích học tập, lúc nhìn thấy điểm số y xác thực hơi khiếp sợ, nhưng ngay sau đó có thể lý giải được.
Con số đỏ chót 43 điểm trên bài thi toán đã dọa Mạnh Thụy Thư hết hồn, vừa định quở trách vài câu, nhìn thấy cậu nhóc đáng thương như vậy, lời nói lên đến miệng đành phải nuốt vào.
Cậu sợ bị cha mẹ mắng, sợ anh họ mắng, còn không dám nói với mọi người ở trường mở họp phụ huynh.
Từ nhỏ Mạnh Thụy Thư đã không có cha, mẹ lại sớm tái giá, y có thể hiểu cảm giác không có cha mẹ bên cạnh, không ai quản, nếu không có ý chí thì thành tích sẽ rất dễ giảm sút.
Tống Duy hiện tại chính là như vậy, lại là giai đoạn tâm lý dễ thay đổi thất thường, y cũng sợ cậu sẽ vì những chuyện này mà suy nghĩ bi quan.
Vì vậy, ngay lúc cậu nhóc vừa nói ra, Mạnh Thụy Thư liền đồng ý.
Một là nhìn đứa nhỏ này rất ngoan, hai là xem như trẻ nhỏ nhà họ Kiều, Kiều gia có ơn với y, dù sao cuộc sống của y ngoài công việc thì chẳng còn bận làm gì, đơn giản xem như đang chăm trẻ.
–
Tống Duy ngâm nga mấy câu rap thịnh hành gần đây, vào bếp tìm nước uống nhưng không bật đèn, giọng của Kiều Cảnh Thành bất thình lình vang lên trong bóng tối: \”Đi đâu?\”
Cậu nhóc bị dọa suýt nữa ngồi bịch xuống đất, \”Giật cả mình! Anh họ anh làm gì vậy?!\” Cậu ôm tim, cố gắng nhìn kỹ đối phương.