[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full – Chương 62. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full - Chương 62.

  —

Nấu nướng xong xuôi, cậu thanh niên thấp thỏm đứng ngồi, không biết đồ mình làm có hợp khẩu vị Dịch Thiên không, cũng không biết hắn còn yêu cầu nào nữa.

Chính là Dịch Thiên không hề động đũa, hắn lấy ví rút hết tiền mặt đưa cho cậu, trầm giọng nói, \”Xin lỗi đã dọa đến cậu, chỗ này coi như bồi thường đi.\”

Người nọ nào dám nhận số tiền này, vội vàng lắc đầu cự tuyệt. Dịch Thiên nhìn cậu sợ hãi lui về sau, cũng không miễn cưỡng nữa.

\”Xin hỏi… tôi có thể đi được chưa?\” Cậu thanh niên cẩn thận hỏi.

Dịch Thiên gật đầu, lại vì mình lỗ mãng mà xin lỗi cậu một lần nữa.

Người nọ biết có thể đi nặng nề thở ra một ngụm, khách khí nói với Dịch Thiên vài câu rồi vội vã xoay người đi ra ngoài. Đi tới cửa cậu chợt dừng lại, do dự một lúc, quay đầu nói với Dịch Thiên, \”Cái kia…\” Nghĩ nghĩ, xác định một chút mới nói,

\”Mục Nhiên.\”

Dịch Thiên nghe được thanh âm ngẩng đầu nhìn cậu.

\”Nếu đó là người thật sự quan trọng như lời anh nói… vậy thì… liền đi tìm cậu ấy đi.\” Nói xong lại cảm thấy mình đang xen vào việc của người khác, bất an nhìn xuống mũi chân.

Dịch Thiên sửng sốt, hồi lâu mới khàn khàn nói, \”Cảm ơn.\”

Cậu đỏ mặt khoát tay, lúc này mới mở cửa đi ra ngoài.

Căn phòng trở về yên tĩnh, thức ăn trên bàn bốc khói vẩn vương.

Dịch Thiên đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, cầm lấy đũa, tùy tiện chọn một món gắp thử. Thế nhưng mới nhai hai cái, hắn cũng chầm chậm buông đũa xuống.

Nguyên liệu nấu ăn, nêm nếm gia vị, đun lửa gì gì đó hắn cái gì cũng không biết, nói rõ cụ thể không đúng ở chỗ nào hắn cũng không thể diễn tả thành lời, chỉ là trong nháy mắt hắn đã có thể nhận ra, đây không phải đồ ăn Mục Nhiên nấu.

Có điều hắn cũng không phải vì thế mà cảm thấy thất vọng, hắn mạnh mẽ đem người về đây vốn không kì vọng cậu có thể làm ra đồ ăn hương vị y hệt Mục Nhiên.

Là đã lâu lắm rồi, đã lâu lắm rồi hắn không được nhìn thấy cậu, lâu đến mức nỗi nhớ quay quắt trong lòng, nhưng hắn lại không có cách nào nói ra được. Hắn chỉ muốn nhìn người kia để thoáng an ủi chính mình, tìm được Mục Nhiên về hắn sẽ lại một lần nữa có được hạnh phúc trọn vẹn như thế này. Đây cũng là động lực cuối cùng giúp hắn kiên trì chống đỡ.

Hai tay đặt phía dưới chậm rãi nắm chặt, Dịch Thiên hết nhịn lại nhẫn, cuối cùng vẫn là cầm lấy chìa khóa đặt ở trên bàn cơm lao ra cửa.

Lái xe rất lâu, lúc đến nơi trời đã có phần tối muộn, Dịch Thiên đỗ xe, một mình đi xuyên qua sân trước, khi đi tới cửa bước chân ngừng lại, một lúc lâu sau, rốt cuộc mới vươn tay đẩy ra.

Hắn đã thật lâu không trở về nơi này, nhưng trong phòng hết thảy đều giống hệt như khi hắn rời khỏi.

Hắn nhớ rõ mình từng ở trên ghế sopha trong phòng khách hôn Mục Nhiên, cố ý đùa dai hôn đến lúc cậu không thở nổi.

Rõ ràng không được đáp lại bất luận cái gì, nhưng hắn luôn không kìm được mà ngây thơ khi dễ người đó.

Trong phòng ăn này hắn dỗ Mục Nhiên ăn cơm, ngẫu nhiên ghé người qua hôn nhẹ lên khóe miệng, đôi khi chỉ vì cậu uống nhiều hơn một bát canh mà cao hứng cả ngày.

Cơm nước xong xuôi sẽ mang cậu đến nhà kính trồng hoa, vừa cắt tỉa cây vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn, xác nhận cậu vẫn ở đó mới yên tâm tiếp tục công việc.

Chính là hiện tại cây cỏ trong nhà kính vẫn như cũ tràn ngập sinh cơ, giá sách bằng gỗ bám dây leo chằng chịt cũng còn nguyên vẹn, thế nhưng ở phía trước kia, đã không còn một bóng hình an tĩnh ngồi mà chờ đợi hắn.

Dịch Thiên đứng bất động nhìn, dạ dày đột nhiên co rút một trận, sau đó truyền đến cảm giác đau đớn quen thuộc. Nhưng hắn cũng không thèm để ý, ngược lại xoay người đến tủ rượu lấy ra vài chai, sau đó một lần nữa trở lại nhà kính ngồi xuống.

Kì thật, hắn vẫn luôn không dám trở về nơi này. Nơi này mọi ngóc ngách đều có kí ức về Mục Nhiên, mà hắn ở nơi này, cái gì cũng không làm được.

Có đôi khi nằm mơ, khi tỉnh lại không phân rõ trong mơ với thực tại, giữa nơi hôn ám nhập nhòe hắn thấp giọng gọi hai tiếng \”Mục Nhiên\”, đợi hồi lâu chung quy đều không có tiếng đáp lại, đến lúc ấy hắn mới có thể xác định không có cậu ở bên mới là hiện thưc.

Hắn luôn cảm thấy Mục Nhiên vẫn còn ở đây, cho nên hắn vẫn chờ. Nhưng cho dù có chờ như thế nào, hắn cũng không chờ được câu nói \”Em đã về\” của ngày trước. Ngẫu nhiên thất thần nghe thấy thanh âm ôn hòa gọi \”Dịch Thiên\”, vội vã ngẩng đầu lên mới phát hiện xung quanh không có một bóng người.

Hắn phải dùng thật nhiều thời gian để tự thuyết phục mình Mục Nhiên không còn ở đây nữa, lại phải dùng từng ấy thời gian để bắt mình chấp nhận chuyện này.

Đến lúc này hắn mới biết, hóa ra cầu mà không có được lại thống khổ như vậy.

Hóa ra, Mục Nhiên chính là giữ lấy tâm tình này mà ở bên cạnh hắn suốt ba năm trời.

Dịch Thiên vừa nhớ lại, vừa chậm rãi uống rượu. Mỗi một ngụm nuốt xuống dạ dày cuộn lên giống như bị bỏng, nhưng biểu tình trên mặt hắn vẫn thản nhiên, giống như đã không còn cảm giác đau đớn nào nữa.

Hạ Húc Đông trong lòng không yên đi tới đi lui, cuối cùng ra khỏi phòng gọi điện cho Dịch Thiên, đợi một lúc lâu cũng không thấy người nghe mấy. Y nhăn trán nhíu mày, đang chuẩn bị gọi cuộc thứ hai thì nhìn thấy cậu thanh niên bị Dịch Thiên mang đi đang đứng trên hành lang nói gì đó với quản lý. Hạ Húc Đông bước nhanh tới, giữ chặt tay người nọ hỏi, \”Người mang cậu đi đâu rồi?\”

Cậu thanh niên vốn là hôm nay có ca làm, giữa đường đột ngột bị lôi đi giờ này mới về, còn đang giải thích với quản lý thình lình bị Hạ Húc Đông xông ra hỏi như vậy, hoảng sợ đáp, \”Tôi tôi tôi không biết a…\” Nói xong vội vàng kể lại những chuyện phát sinh ở nhà Dịch Thiên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.