[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full – Chương 54. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full - Chương 54.

  —

Chuyến đi công tác lần này là một thành phố nơi có ngôi chùa nổi tiếng đã ngàn năm lịch sử.

Tòa tháp cổ kính tọa lạc giữa thâm sơn, không rộng lớn tráng lệ, không rực rỡ nguy nga mà toát lên vẻ đẹp trầm lắng thanh tịnh, yên tĩnh mà huyền bí.

Dịch Thiên đặc biệt rút ngắn thời gian, tự mình cầu trụ trì đại sư một chuỗi bồ đề tràng hạt, giải hóa đau buồn mang đến bình an, gặp dữ hóa lành, khỏe mạnh trường thọ.

Trước kia hắn chưa bao giờ tin những thứ này, nhưng hiện tại quả thực có vài phần sợ hãi.

Vì Dịch Thiên muốn tới chùa nên để Tô Văn Dương về trước, cũng thuận tiện đem về cho Mục Nhiên vài thứ hắn mua.

Trên đường hắn trở về, buổi tối ngày hôm đó, Tô Văn Dương đột nhiên gọi cho hắn.

Dịch Thiên tiếp điện thoại còn chưa mở lời, Tô Văn Dương ở đầu dây bên kia đã thở hổn hển nói, \”Không thấy Mục tiên sinh.\”

Dịch Thiên nắm chặt di động, nhíu mày hỏi, \”Xảy ra chuyện gì?\”

\”Tôi vừa tới bệnh viện, trong phòng bên không có ai, hộ công cũng không có. Hỏi bác sĩ y tá…\” Tô Văn Dương dừng một chút, \”Tất cả đều ngậm chặt miệng không nói gì.\”

Dựa vào một mình Mục Nhiên hoàn toàn không có khả năng rời đi. Chưa nói đến điều kiện thân thể cậu không cho phép, hắn cũng đã sớm căn dặn bác sĩ để ý đến cậu. Hiện tại nếu như đến bước này, chỉ có thể là chính bọn họ cũng ngầm đồng ý để Mục Nhiên rời đi.

Người có thể bắt Mục Nhiên phải ra đi, cũng khiến mọi bác sĩ y tá không dám ngăn trở còn có thể là ai?

Dịch Thiên vẻ mặt lạnh lẽo, môi mỏng mím chặt lại, nhìn ra không hắn đang nghĩ cái gì.

\”Cậu tiếp tục điều tra, có tin tức gì gọi lại cho tôi.\”

Tô Văn Dương ứng thanh, Dịch Thiên cúp điện thoại.

Hắn luôn nghĩ rằng cha sẽ chờ hắn chính thức ngả bài mới ra tay, còn cho rằng ông không biết gì cả. Xem ra là hắn quá lơ là, cũng quá xem thường cha hắn rồi.

Hôm nay là sinh nhật Dịch Thiên, khi về nhà mẹ hắn đang chỉ đạo đầu bếp nấu nướng, vừa nhìn thấy hắn bà liền cười vui vẻ nói, \”Vừa lúc đang định gọi con về ăn cơm.\”

Dịch Thiên đè xuống vội vàng trong lòng, miễn cưỡng cùng bà nói vài câu, sau đó mới đến thư phòng tìm cha.

Dịch Hải Chiêu đứng ở bên cạnh bàn, phía trên trải cuộn giấy Tuyên Thành sáu thước lớn, cúi đầu luyện tự, nghe thấy tiếng vang cũng không ngẩng đầu lên.

Dịch Thiên đợi trong chốc lát, một lúc lâu mới trầm giọng hỏi, \”Cha, Mục Nhiên ở đâu?\”

Dịch Hải Chiêu không nói lời nào, ngòi bút như nước chảy mây trôi, mạnh mẽ hữu lực.

Dịch Thiên hít sâu một hơi, mở miệng thanh âm không còn nhẫn nại, \”Mục Nhiên ở đâu?\”

Động tác trên tay Dịch Hải Chiêu dừng lại, ông đặt bút lông gác lên nghiên mực, mở ngăn kéo lấy ra một túi giấy vứt tới chân Dịch Thiên, ánh mắt xẹt qua một tia uy nghiêm, thản nhiên nói, \”Con cho rằng ta sẽ để một người như vậy ở lại bên cạnh con?\”

Miệng túi bị mở ra, cùng với đó là những tấm ảnh bất kham trong quá khứ.

Sắc mặt Dịch Thiên trắng nhợt, cắn chặt khớp hàm một câu cũng không nói nên lời. Vậy là cha hắn đã điều tra Mục Nhiên, khẳng định cũng đã biết chuyện trước kia giữa bọn họ. Tâm Dịch Thiên nhộn nhạo, thấp giọng nói, \”Cậu ấy đã cứu con.\”

Ý là chuyện Mục Nhiên cứu hắn có thể bỏ qua cho sai lầm kia, không ngờ Dịch Hải Chiêu lại hiểu nhầm, nhăn chặt mày cả giận nói, \”Đây là hai chuyện khác nhau, cũng không cần con phải lấy thân mình ra báo ân!\”

Dịch Thiên nhìn thẳng vào mắt ông, \”Con không phải đang báo ân!\” Dừng một chút, sau đó không chút do dự bình thản nói, \”Con thương cậu ấy.\”

Dịch Hải Chiêu cười lạnh, trào phóng hỏi lại, \”Thương nó? Chờ tới khi con lập gia đình…\”

\”Con sẽ không.\” Dịch Thiên lãnh tĩnh ngắt lời.

Dịch Hải Chiêu sửng sốt, sắc mặt trở nên đáng sợ, \”Mày nói lại một lần nữa xem…\”

\”Con sẽ không lập gia đình.\” Dịch Thiên không chớp mắt, thanh âm so với vừa rồi còn kiên định hơn.

Dịch Hải Chiêu cầm chén trà trên bàn ném về phía hắn, tức giận rống lên, \”Cút ra ngoài!\” Mới đầu ông còn tưởng hắn hồ đồ, nhưng ánh mắt của hắn nói rõ cho ông biết đây không phải là nhất thời xúc động. Chả trách trước kia an bài thân cận hắn ngay cả mặt mũi cũng không thấy, hóa ra đã có tính toán từ sớm.

Dịch Thiên đứng tại chỗ không né tránh, chén trà đập vào trán hắn rơi xuống đất vỡ tan. Máu nóng chảy dọc theo thái dương, biểu tình trên mặt hắn vẫn như cũ không thay đổi, thẳng tắp nhìn Dịch Hải Chiêu hỏi, \”Mục Nhiên ở đâu?\”

Dịch Hải Chiêu tức giận run người, nghiên bút trên bàn bị ông lật đổ, bút lông lạch cạch rơi xuống đất, giấy Tuyên Thành dần loang lổ mực đen, chữ vừa mới viết liền coi như uổng phí.

Dịch Hải Chiêu dời tầm mắt không hề nói với hắn, gọi quản gia tiến vào, lạnh lùng hạ lệnh, \”Mang gậy đến đây.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.