[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full – Chương 53. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full - Chương 53.

  —

Gần đây công ty của Dịch Thiên vô cùng bận rộn, ngay cả Tô Văn Dương cũng vội đến không thấy bóng. Hắn nghe lời Từ Nhiễm, không để bọn Liêu Phi La Vũ đến bệnh viện nhìn Mục Nhiên nữa mà thuê hộ công, coi như cho cậu tự do nhiều nhất có thể.

Mục Nhiên cũng không đi đâu lung tung, thành thành thật thật quanh quẩn trong bệnh viện tĩnh dưỡng, không gây thêm phiền toái cho anh.

Buổi sáng cậu mới ăn xong, chuẩn bị ra ngoài phơi nắng thì Giản Ninh mang theo chút hoa quả và thuốc bổ tới thăm. Mục Nhiên không nghĩ Giản Ninh sẽ tới, nhất thời không kịp phản ứng, ngây ra một lúc mới nhớ mời y ngồi. Trong phòng bệnh không có trà, cậu xấu hổ đưa cốc nước ấm qua cho y.

Giản Ninh nhận cốc cười, chờ hộ công ra khỏi phòng mới nhìn Mục Nhiên ôn thanh nói, \”Tôi tới hơi sớm, không biết có làm phiền cậu không?\”

Mục Nhiên vội vàng xua xua tay, \”Không có không có, cảm ơn anh tới thăm tôi.\”

Giản Ninh buông cốc nước, khóe miệng cười phai nhạt, trên mặt lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, \”Kì thật trước đây tôi đã từng đến, nhưng bị Tô Văn Dương chặn ở ngoài.\”

Mục Nhiên càng thêm xấu hổ, không biết phải nói tiếp thế nào. Từ khi cậu nằm viện tới nay mọi việc lớn nhỏ đều do Dịch Thiên an bài, không chỉ mình Giản Ninh mà ngay cả Từ Nhiễm cũng đều từng bị ngăn ngoài cửa.

Hai người đồng thời lâm vào trầm mặc.

Qua một lúc lâu, Giản Ninh mới một lần nữa mở miệng, \”Nói như thế này tôi biết là rất ích kỉ… nhưng Mục Nhiên, cậu…\”

Y dừng một chút, miệng không cười nữa, cơ hồ là trịnh trọng nói, \”Cảm ơn cậu đã cứu Dịch Thiên.\”

Mục Nhiên há miệng thở dốc muốn nói, Giản Ninh lại ngắt lời, \”Nếu Dịch Thiên có chuyện gì tôi thật sự không biết mình sẽ như thế nào…\” Nói xong y lắc lắc đầu, trong nháy mắt biểu tình trên mặt trở nên gượng gạo chua xót, sau đấy nhanh chóng một lần nữa treo lên ý cười ôn hòa, nhẹ giọng nói, \”Tôi chưa từng thấy cậu ấy đốt tốt với ai như vậy. Hai người về sau, hảo hảo ở cùng một chỗ đi.\”

Mục Nhiên không biết Giản Ninh lấy tâm tình gì mà nói với cậu những lời này. Y rõ ràng thích Dịch Thiên, vậy mà trên mặt không hề oán thán, trong ánh mắt cũng đều là ôn hòa thiện ý.

Mục Nhiên cảm thấy yết hầu khô khóc, cậu nuốt một ngụm nước bọt, vừa mở miệng thanh âm nghèn nghẹn, \”Giản tiên sinh không biết, tôi vì trọng thương này, mà sẽ không sống được lâu sao?\”

Giản Ninh sững sờ tại chỗ, kinh ngạc nhìn cậu.

Mục Nhiên nhìn y tiếp tục nói, \”Hiện giờ Dịch Thiên đối tốt với tôi, có lẽ cũng là vì vậy, chúng tôi không có khả năng cùng nhau một chỗ.\” Nếu cậu lại để mình rơi vào vòng tay ấy, chờ đến khi thân thể này tốt lắm, chút áy náy cùng tâm tình cảm kích của Dịch Thiên cũng phai nhạt, đến lúc ấy anh lại chán ghét cậu như lúc ban đầu, đến lúc ấy cậu nên làm cái gì bây giờ? Lại đánh cược thêm vài cái ba năm sao?

Nhưng chính là cuộc đời cậu liệu còn được bao nhiêu cái ba năm nữa?…

Giản Ninh nhíu mày, thấp giọng nói, \”Cậu đừng nghĩ như vậy…\”

Mục Nhiên lắc đầu ngắt lời, \”Giản tiên sinh anh yên tâm đi, chờ khi ra viện tôi sẽ rời đi, nhất định sẽ không quấn Dịch Thiên nữa.\”

Giản Ninh nhìn Mục Nhiên, nhất thời không biết nên nói cái gì. Phản ứng của Mục Nhiên hoàn toàn không giống so với tưởng tượng của y, những lời nói y đã chuẩn bị một câu đều không nói ra được.

Mục Nhiên thấy Giản Ninh lặng người, cho rằng y lo lắng cho mình liền cười cười an ủi, \”Không sao đâu, tuy bác sĩ nói như vậy nhưng cũng đã hứa căn bản cũng không ảnh hưởng nhiều, về sau tôi chú ý nhiều hơn một chút là được.\”

Giản Ninh rốt cuộc không ở lại được lâu nữa, chỉ miễn cưỡng gật đầu cười cười rồi vội vàng đứng dậy cáo từ rời đi.

Chờ y về rồi hộ công mới vào phòng, thu thập đồ mà Giản Ninh mang tới.

Mục Nhiên nhìn hô công bận bịu, do dự nói, \”Vừa mới có người đến thăm tôi, phiền anh đừng nói cho Dịch tiên sinh.\”

Dịch Thiên trước kia để Tô Văn Dương chặn Giản Ninh khẳng định anh không muốn cậu gặp y. Tuy không biết nguyên nhân nhưng cậu không muốn gây thêm phiền toái, vẫn là không để anh biết thì tốt hơn.

Hô công ngây ra một lúc, gật gật đầu. Dịch Thiên đã dặn mọi việc đều nghe Mục Nhiên, vừa rồi người nọ đến cũng không xảy ra chuyện gì nên cứ như lời cậu mà làm là được.

Giữa trưa Mục Nhiên ăn cơm xong, hộ công dọn đồ mang ra ngoài.

Bệnh viện người đến người đi, ai cũng không chú ý tới thư kí Giang vào phòng Mục Nhiên. Bất quả chỉ mười mấy phút đồng hồ sau, ông đóng cửa lại rời đi.

Thư kí Giang vừa mới ra khỏi bệnh viện liền lấy di động gọi cho Dịch Hải Chiêu, \”Đã xử lý tốt.\”

Dịch Hải Chiêu ở bên kia ừ một tiếng, trầm giọng hỏi, \”Điều kiện của cậu ta là gì?\”

Thư kí Giang dừng một chút mới đáp, \”Cái gì cũng chưa nói.\”

Bên kia im lặng, qua một lúc mới nói, \”Cứ như vậy đi, anh tự an bài nốt mọi việc.\”

Thư kí Giang ứng thanh, sau đó cúp điện thoại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.