[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full – Chương 50. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đam Mỹ] Mục Nhiên – Full - Chương 50.

  —

Xế chiều Dịch Thiên trở về nhà một chuyến để thương lượng chuyện của Ngô gia.

Người Ngô gia phần lớn đã chuyển sang nước ngoài, chỉ còn vài trưởng bối vẫn nuôi chí hi vọng, không dám bỏ hết của cải cả đời vất vả kiếm được, đủ mối quan hệ từ tổ tông tới nhân tình thân thích đều đem ra trưng dụng, nhìn là biết có ý định muốn ngóc đầu trở lại.

Tai nạn của Dịch Thiên bọn họ cũng đẩy người ra chết thay, phủi tay sạch sẽ, nửa điểm dấu vết cũng không lưu lại.

Dịch gia cũng không vội động thủ.

Bọn họ muốn lật trắng thay đen thì cứ việc, chờ tới khi mọi thứ dần khởi sắc, chỉ kém một bước nữa tới thành công mà đâm một nhát vào hi vọng le lói đó, lúc ấy không phải càng có-ý-tứ hơn sao?

Cả buổi chiều bàn bạc nói chuyện, sự tình đều được an bài thỏa đáng thì đột nhiên cha Dịch Thiên ẩn ý nói, \”Chuyện của con tự mình phải biết đúng mực.\” Dịch Thiên lớn như vậy cho tới bây giờ chưa từng để ông phải thất vọng, đối với đứa con trai này vẫn là hết mực tín nhiệm, cũng không nhúng tay vào quản lí việc riêng của con trai. Có điều lần này MụcNhiên là trường hợp đặc biệt, ông không khó tránh khỏi ngoài miệng muốn nhắc nhở một câu.

Dịch Thiên dừng một chút, gật đầu vâng một tiếng. Trong lòng hắn sớm đã có tính toán, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc ngả bài.

Dịch Hải Chiêu biết hắn nghe hiểu cũng không nói thêm nữa, quay đầu ôn hòa cùng bác lớn của hắn nói chuyện.

Dịch Thiên thu thập văn kiện rời khỏi thư phòng, vừa mới đi xuống lầu liền thấy Giản Ninh với mẹ hắn đang ngồi cười nói, trên bàn là cả một viên kim cương trong suốt sáng loáng, liếc qua liền biết giá trị phi thường lớn.

Dịch Thiên nhíu mày, trầm giọng nói, \”Anh tới làm gì?\”

Giản Ninh còn chưa trả lời, mẹ Dịch Thiên đã trừng mắt lườm hắn một cái, \”Ninh Ninh mang quà đến tặng mẹ, con còn nói với người ta như vậy?\”

Dịch Thiên biết mẹ hắn thích Giản Ninh, không muốn làm bà ấy mất hứng nên quay lại đi lên lầu, trở về phòng mình.

Mẹ Dịch Thiên giận lẫy, oán thán với Giản Ninh, \”Thật sự là càng lớn càng không hiểu chuyện, nói năng không biết chừng mực.\” Không biết nghĩ đến cái gì, đỏ mắt nói, \”Nó gặp chuyện không may như vậy mà mấy ngày trước bác mới biết, cả nó và cha nó đều giấu bác…\”

Giản Ninh an ủi cười, \”Lão sư* đừng nóng giận, Dịch thúc với Thiên cũng là sợ bác lo lắng thôi.\”

Mẹ Dịch Thiên thở dài gật đầu, rồi có phần tò mò hỏi Giản Ninh, \”Cái người cứu nó kia…\” Bà ấy nghĩ nghĩ một chút, không nhớ tên, đành tạm bỏ qua, \”Vì sao trước kia bác không biết bên cạnh nó có một người như vậy nhỉ?\”

Giản Ninh thoáng trầm ngâm, nói, \”Lão sư cũng biết con luôn ở nước ngoài nên chuyện của Dịch Thiên cũng không rõ lắm. Chính là nghe mấy người Hạ Húc Đông nói…\” Rũ mắt xuống, lộ ra thần sắc khó xử.

Mẹ Dịch Thiên sốt ruột hỏi y, \”Nói cái gì?\”

\”Nghe nói người này có vẻ lòng dạ bất chính.\” Y nói.

Mẹ Dịch Thiên nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Vốn là bà ấy vô cùng cảm động khi nghe nói người này vì cứu Dịch Thiên cả mạng mình cũng không cần, nếu không phải Dịch Thiên ngăn cản bà ấy đã sớm đến bệnh viện thăm người nọ.

Có điều hiện giờ Giản Ninh nói như vậy, liền có phần hoài nghi bất an.

Giản Ninh nhìn thần sắc nghiêm trọng của bà, cười trấn an, \”Lão sư đừng lo lắng, đại khái chỉ là lời đồn đại thôi, mấy người Hạ Húc Đông miệng lưỡi cũng không phải lúc nào cũng tin được bác biết mà.\”

Mẹ Dịch Thiên gật đầu miễn cưỡng cười cười. Chuyện của Dịch Thiên bà sẽ không tùy tiện can thiệp vào, chính là trong lòng như nuốt phải ruồi bọ, dù thế nào vẫn cảm thấy không thoải mái.

Giản Ninh chuyển đề tài, cùng bà một lần nữa tán gẫu thơ ca.

Trong mắt y tươi cười ôn nhuận hiền lành, đáy lòng lại một mảnh lạnh như băng. Không ai chú ý tới tay y dưới bàn nắm chặt thành quyền, cơ hồ muốn đem lòng bàn tay mình cào đến chảy máu. Chỉ cần y ở trong lòng mẹ Dịch Thiên thả một hòn sỏi, Mục Nhiên sau này vĩnh viễn đừng hòng có cơ hội. Kì thật y cũng không tin nổi chính mình sẽ làm loại sự tình này, nhưng y không thể khống chế bản thân mình nữa. Y cũng chỉ là con người, đã là con người thì không tránh được tham lam, ích kỉ.

Buổi tối Dịch Thiên phải ở lại ăn tối, hắn trở về phòng gọi điện cho Tô Văn Dương, vốn là muốn nói chuyện với Mục Nhiên một lát, nghe được Tô Văn Dương nói cậu còn đang ngủ nên lại thôi.

Đang lúc phân phó công việc cho Tô Văn Dương, chợt Giản Ninh đẩy cửa phòng hắn ra đi vào. Hắn không ngừng lại, đứng bên cửa sổ lạnh lẽo nhìn y.

Giản Ninh đóng cửa lại, đi đến phía đối diện, vươn tay ôm lấy hắn, chôn mặt nơi hõm cổ hít hà khí tức quen thuộc. Y so với Dịch Thiên thấp hơn một chút, trước kia khi ở cùng một chỗ y cũng thường ôm hắn như vậy, ngẫu nhiên ngẩng đầu cắn cắn cằm hắn, thẳng đến khi Dịch Thiên hô hấp không xong, cúi đầu hôn y đến khi không thở nổi mới thôi.

Y không tin Dịch Thiên không yêu y, càng không tin Dịch Thiên yêu Mục Nhiên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.