Mục Nhiên (Hạ)
Biên tập: Hắc Tường Vy
Hiệu chỉnh: Nhà gỗ 104
—
Từ Nhiễm tiếp điện thoại, Dịch Thiên ở đầu dây bên kia có vẻ mất hứng hỏi, \”Mấy người vì sao còn chưa trở về?\”
Từ Nhiễm chột dạ hắng giọng, \”Thịnh tình đồng hương không thể từ chối, tối nay chúng tôi đành phải ngủ ở lại.\” Cô hôm nay cố ý nói với hắn phải chạng vạng mới có thể về, nếu không khẳng định Dịch Thiên sẽ không đáp ứng, mà cho dù đáp ứng thì vẫn phải để người đi theo.
\”Từ.Nhiễm!\” Dịch Thiên nghiến răng kêu một tiếng.
\”Anh không cần lo lắng, cậu ấy vẫn ổn.\” Từ Nhiễm nghe ra tức giận trong thanh âm Dịch Thiên liền nhanh chóng đổi đề tài, bùm bùm đem tất cả mọi hành trình trong ngày của Mục Nhiên kể ra, còn cường điệu cậu nấu ăn ngon đến mức có bao nhiêu người đùa muốn lấy được cậu.
Dịch Thiên lẳng lặng nghe, mày dần dần nhăn lại. Mục Nhiên trong ấn tượng của hắn vẫn luôn là một người hướng nội tự ti, rụt rè sợ hãi như cậu làm sao có thể nổi bật ở trong một đám người? Không hiểu sao nghe thấy cậu có thể hòa hợp với những người khác, tâm tình hắn lại không quá cao hứng.
Từ Nhiễm đang kể lể đột nhiên ai nha một tiếng, \”Thiếu chút nữa quên mất, cậu ấy còn đang giúp tôi chơi mạt chược. Tóm lại sáng mai chắc chắn chúng tôi sẽ về, không nói thêm nữa, gặp lại sau.\”
Dịch Thiên trừng mắt nhìn điện thoại đen ngòm, như là không tin được Từ Nhiễm cứ như vậy dám cụp máy trước hắn.
Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, cuối cùng không nhịn được mà ném di động đi lên lầu.
Cởi áo khoác ném lên giường, giải khai nút áo, hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Phòng ngủ nhìn qua vô cùng sạch sẽ, tựa như một thời gian dài không có ai ở.
Dịch Thiên nhíu mày đi sang phòng ngủ nhỏ bên cạnh, đẩy cửa ra, vẫn là bộ dạng ngăn nắp không có nhân khí. Trán nổi đầy gân xanh, hắn xuống lầu tìm khách phòng, vừa mở cửa liền nhìn thấy trên giường có một bộ chăn gối gấp chỉnh tề, mặt trên còn có bộ quần áo cũ kĩ gấp vuông vắn, vải dệt thấp kém vừa nhìn đã biết là loại áo ngủ giá rẻ tùy tiện mua ven đường. Hắn bình tĩnh đi qua mở tủ ngăn kéo tủ đầu giường, bên trong có một bố bao màu vàng cũ nát, quả nhiên đúng như hắn đoán, Mục Nhiên ở nơi này.
Hắn có nên khích lệ cậu thức thời tự giác biết dọn đến nơi ngu ngốc này hay không? Hoặc là nếu không phải do hắn ngăn trở hẳn cậu đã sớm thu dọn đồ đạc chạy lấy người?
Dịch Thiên lạnh mặt, cầm bộ quần áo ngủ rẻ tiền ném thẳng vào thùng rác, rồi túm bố bao cũ lên trên lầu.
Buổi tối, Mục Nhiên bị tiếng điện thoại di động đánh thức. Di động là Tô Văn Dương đưa cho, bắt cậu nhất định phải luôn luôn cầm theo người.
Mục Nhiên mơ mơ màng màng nhấc điện thoại, vừa nghe đến thanh âm đầu bên kia liền lập tức thanh tỉnh. Một lúc lâu sau cậu cúp điện thoại, mặc quần áo cẩn thận nhẹ nhàng đi xuống lầu, đợi đến khi đi qua cửa lớn mới vội vàng bắt đầu chạy.
Chờ tới khi cậu hồng hộc chạy đến được cổng, Dịch Thiên đã dựa ở bên cạnh xe, chờ cậu tới. Mục Nhiên thả chậm cước bộ đi qua, thở dốc nói, \”Dịch Thiên, sao anh lại tới đây?\”
Trời đêm ở nông thôn ngàn sao rực rỡ, chạy tới tận chân trời. Trong tâm Dịch Thiên vốn đang nghẹn một cỗ hỏa, nhưng là chớp mắt lúc Mục Nhiên xuất hiện kia, loại cảm xúc táo bạo này đột nhiên yên tĩnh trở lại. Không biết là bởi vì đã lâu không gặp, hoặc cũng có thể là do cảnh sắc mê hoặc, được nhìn thấy cậu, lòng hắn thế nhưng chất đầy mênh mang.
Cảm giác này không phải ý chỉ Mục Nhiên trở nên dễ nhìn hơn, cậu vẫn là cậu, vẫn là bộ dáng bình thường không có gì thu hút. Nếu như nhất định phải dùng từ ngữ để hình dung, thì nó giống như một loại bùng nổ những áp lực bị kìm nén lâu ngày, khiến con người ta không thể khống chế được mà phải run lên, tưởng niệm cùng hiện thực chợt hiện ra trước mắt.
Chỉ vì một cái liếc mắt đó thôi, ba tiếng lái xe từ nửa đêm đến đây của hắn là đáng giá.
Dịch Thiên cứ như vậy không nói một tiếng mà gắt gao nhìn chằm chằm Mục Nhiên. Cậu có chút mất tự nhiên dừng bước, cũng không dám lên tiếng nữa.
Trên phương diện này cậu phải nói là ngu dốt, căn bản cậu chưa bao giờ hiểu được mỗi ánh mắt của Dịch Thiên đại biểu cho cái gì.
Một lúc lâu sau, Dịch Thiên thản nhiên mở miệng, cũng không phải đáp lời Mục Nhiên mà đơn giản nói, \”Đi thôi.\”
Mục Nhiên không hỏi lại, gật gật đầu đưa hắn đi đậu xe cẩn thận, lúc này mới vào sân.
Chủ nhà cũng đã tỉnh, đang đứng ở trong sân chờ bọn họ, Mục Nhiên có phần ngại ngùng giải thích, \”Đây là bằng hữu của cháu.\”