Mục Nhiên (Thượng)
Biên tập: Hắc Tường Vy
Hiệu chỉnh: Nhà gỗ 104
—
Tôi xuất viện vào một ngày nắng hiếm có, sau vài ngày liên tục mưa dầm, sáng sớm tỉnh lại nhìn bên ngoài cửa sổ nắng chan hòa ấm áp, nặng nề trong lòng chợt biến thành hư không.
Thu dọn hết đồ đạc, nói lời cảm tạ bác sĩ và hộ lí sau đó mới li khai bệnh viện. Trước khi rời đi tôi có ghé qua phòng của tiểu Diệp, chính là phòng của bé con ngày đó gặp trong hoa viên. Mấy ngày nay tôi cũng thường sang chơi cùng bé, đối với cả nhà bọn họ cũng quen thuộc rất nhiều, có lẽ nên chào bọn họ một câu.
Lúc tôi đi qua bé con vừa mới tỉnh, mẹ đang uy bé ăn cơm, vừa thấy tôi bé con đã nhỏ nhẹ gọi \”Chú Mục\”, hai má còn phồng cơm phúng phính.
\”Hôm nay sao lại sớm như vậy? Anh đã ăn sáng chưa?\” Mẹ Diệp vừa thấy tôi, vội vàng khách khí tiếp đón. Tôi xua ý bảo cô ấy không cần câu nệ, \”Không có việc gì, tôi hôm nay xuất viện, muốn đến chào mọi người.\”
\”Thương thế khỏi rồi sao? Thật tốt quá. Chúng tôi vẫn đang chờ kết quả xét nghiệm.\” Mẹ Diệp cười thở dài.
\”Đừng lo lắng, sau này chắc chắn Tiểu Diệp sẽ mạnh khỏe bình an cả đời.\” Tôi đi qua đem hoa quả và đồ ăn đặt trên bàn, bé con vừa nhìn thấy mắt liền sáng lên, muốn vươn tay chạm đến nhưng lại có chút do dự mà nhìn về phía mẹ.
Mẹ Diệp có phần nóng nảy, buông bát cơm đi tới ngăn cản, liên tục tỏ vẻ không thể nhận.
\”Mấy món quà nhỏ này đáng bao nhiêu tiền, Tiểu Diệp đã gọi tôi một tiếng chú Mục, tôi chẳng lẽ lại không thể mua đồ chơi cho nhóc hay sao?\” Tôi kiên quyết nói, đúng lúc này ba Diệp gọi điện thoại muốn cố ấy xuống lầu lấy chút đồ, cô thật sự không thể ngăn nổi tôi, đành phải đỏ mặt nhận lấy, không quên liên tục cảm ơn.
\”Cô mau đi đi, tôi sẽ ở đây giúp trông Tiểu Diệp.\” Tôi ngồi xuống bên cạnh bé con, cầm bát lên uy bé.
\”Ai nha sao có thể phiền anh như vậy được, để con bé tự ăn là được rồi.\”
\”Mau đi đi không ba đứa nhỏ chờ sốt ruột.\” Tôi đánh gãy lời cô ấy, mẹ Diệp lại cảm ơn vài lần nữa mới chịu đi ra cửa. Tôi cười lắc đầu, những con người này quả thật chân chất đến giản dị.
Chờ Tiểu Diệp ăn cơm xong, tôi buông bát, từ trong túi lấy ra một phong thư, \”Diệp Diệp, đây là quà chú tặng con.\” Tôi cất phong thư xuống dưới gối cô nhóc, bé con mở to mắt tò mò nhìn, \”Nhưng mà món quà này rất đặc biệt, con phải hứa với chú, chờ chú đi về rồi con mới nói cho mẹ, nhờ mẹ mở ra nhé.\”
\”Hiện tại không thể mở sao?\” Tiểu Diệp hoàn toàn bị tôi hấp dẫn lực chú ý, vẻ mặt hào hứng hỏi.
\”Không thể được, nếu mở ra bây giờ món quà sẽ bay mất.\” Nhìn bộ dáng bé con quả thực rất dễ đùa giỡn, tôi hạ giọng thầm thì với bé, \”Sẽ bị mụ phù thủy xấu xa dùng phép thuật làm biến mất.\”
\”Không cần lấy đi!\” Tiểu Diệp vội vàng ép gối đầu xuống, như sợ giây tiếp theo sẽ thật sự có phù thủy xuất hiện đem phong thư lấy đi. Tôi cười cười sờ đầu bé, \”Cho nên đáp ứng chú được không?\”
\”Vâng ạ!\” Cô nhóc vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, tôi vươn tay móc ngoéo, chọc cô bé cười khanh khách.
Chờ ba mẹ Diệp trở về, tôi mới cùng cả nhà bọn họ nói lời từ biệt. Khi đi ra, đứng trước cửa phòng bệnh tôi nhìn lại về phía gia đình ba người hạnh phúc, trong lòng lặng lẽ chúc phúc cho họ, sau đó mới xoay người rời đi.
Bên trong phong thư là thẻ ngân hàng cùng mật mã.
Còn có một bức thư tôi viết cho bọn họ, nói tôi là cô nhi, bệnh tình không thể chữa được nữa nên đã hoàn toàn buông xuôi, sinh mệnh không còn được vài ngày nên tiền đối với tôi không có ý nghĩa gì cả, không bằng để giúp bọn họ – những người hữu duyên gặp mặt thực sự cần tiền hơn. Nếu không nói lý do như vậy, tôi sợ cặp vợ chồng thành thật này sẽ hảo hảo giúp tôi giữ lại thẻ, chứ tuyệt đối không đụng vào một phân tiền nào.
Rời khỏi bệnh viện, mua một bó hoa xinh đẹp cùng hộp bánh đậu xanh, tôi bắt xe đi tới nghĩa trang. Thời điểm xuống xe có phần kinh ngạc, không khí nơi này thật yên tĩnh, quang cảnh cũng vô cùng đẹp. Sau khi hỏi quản lý khu mộ của mẹ tôi xong, phải đi gần nửa ngày tôi mới tìm đến được.
Trên mộ bia gắn tấm ảnh bà ấy lúc còn trẻ, bóng người có chút mơ hồ, không biết là từ nơi nào tìm được. Mộ đài sạch sẽ, hai bên còn có hai bức tượng đá sư tử nhỏ điêu khắc tinh xảo.
Tôi đứng ở đó, không biết nên nói cái gì, lặng người hồi lâu mới nhớ đem hoa cùng bánh đậu xanh đặt xuống.
\”Cái kia… Con mua bánh đậu xanh mà mẹ thích nhất…\”
\”Con tới thăm người.\”
Tôi giống như đã tự đánh giá quá cao năng lực thừa nhận của mình.
Trước khi đến đây tôi đã nghĩ rất nhiều, bởi vì đã sớm cho rằng đứng nơi này tôi sẽ thực bình tĩnh. Nhưng thời khắc chân chính đứng tại đây lại ngược lại, nhìn thấy người luôn ngốc nghếch cười với tôi lúc này lại nằm nơi đây lạnh băng như bia đá, thống khổ trong lòng đột nhiên thổi bùng lên, khiến tôi chìm vào hoang mang mơ hồ. Những hình ảnh tôi khi ở chung với bà ấy xuất hiện thoáng qua trong tâm trí, xoang mũi đột nhiên nghèn nghẹn đến khó chịu, trước mắt mơ hồ. Tôi dùng sức khụ một tiếng, quay đầu đi hít sâu vài hơi.
Tôi không muốn khóc, cũng không nghĩ sẽ khóc. Tôi không muốn đối xử tàn nhẫn với bản thân mình như vậy, làm cho mình cả đời đều sống trong áy náy cùng đau thương, cho nên tôi sẽ không khóc.
Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc nhanh thôi, nghĩ đến đây, trái tim tôi lại kiên định thêm vài phần.
\”Nơi này thật đẹp.\” Tôi xoay người cười với bia mộ, xung quanh đều là cây cối tốt tươi, ánh nắng chan hòa cùng gió nhẹ vờn quanh, ngay cả loại địa phương này cũng có thể khiến con người ta dễ chịu như vậy, chỉ cảm thấy an tĩnh thanh bình.
\”Thật là… đã lâu lắm rồi nên con không biết nên nói gì.\” Tôi mất tự nhiên sờ sờ mũi. Kì thật có rất nhiều điều có thể nói, nhưng cũng có rất nhiều thứ tôi không muốn nói ra. Nếu nói ra thực khiến người không vui, cũng không phải loại tin tức tốt đẹp gì.
Rốt cuộc tôi không mở miệng nữa, chỉ lẳng lặng ngồi xuống cùng bà ấy, nghe lá cây xào xạc khắp không gian, cúi đầu cái gì cũng không nghĩ tới.