( Phần 8)
Cậu đưa hắn tới bệnh viện, hắn nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu, sau khi làm giấy tờ thủ tục xong thì cậu đứng ở ngoài hành lang phòng cấp cứu đợi, cậu đợi đến khi cái đèn đỏ ấy tắt đi. Khoảng thời gian ấy đối với cậu như một sự tra tấn tinh thần, vừa sợ hãi vừa hoang mang, vừa lo lắng, lo sợ hắn sẽ bỏ cậu, lo sợ cậu không cứu nổi người cậu thương. Cả lồng ngực như bị thứ gì đó đè lại, tựa hồ như không thể thở được. Cậu lại khóc mặc cho bao ánh mắt nhìn, có lẽ chỉ có khóc thôi mới giúp cậu cảm thấy thoải mái.
Cậu ngồi đó cả đêm không ngủ, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, thỉnh thoảng lại có vài giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt nhỏ. Tâm trạng cậu lúc này rối loạn, Tử Liêm mà có chuyện gì cậu sẽ hối hận cả đời mất, hối hận vì không ở bên chăm sóc tốt cho hắn, giá như cậu xuất viện về nhà thì có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra.
Tờ mờ sáng cánh cửa phòng cấp cứu được mở ra, Tử Liêm được đưa đến phòng hồi sức. Cậu vui lắm ít ra Tử Liêm đã qua khỏi cửa tử thần. Vừa thấy bác sĩ, cậu đứng bật dậy, bám lấy tay bác sĩ hỏi thăm tình hình:
– \” Bác sĩ… anh ấy thế nào rồi ạ\”
– \” Bệnh nhân đã qua khỏi cơn nguy kịch, cũng may người nhà đưa vào đây kịp thời, nhưng tâm lý bệnh nhân không ổn định cần phải theo dõi và tĩnh dưỡng ít hôm, cố gắng chăm sóc bệnh nhân cho tốt là được. \”
– \” Vậy thì tốt quá… cảm ơn bác sĩ\”
Cuối cùng thì cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, dù mệt, toàn thân đau nhức nhưng cậu vui lắm, ít ra Tử Liêm đã không sao, cậu thầm cảm ơn trời đất đã cho Tử Liêm vượt qua khó khăn này.
Cậu lê từng bước vào phòng bệnh ngồi nhìn hắn, khuôn mặt hắn hốc hác trắng bệch, mới một tuần cậu không ở nhà nhưng hắn đã gầy hẳn đi khiến cậu vô cùng xót xa đau lòng. Ngồi nắm tay hắn nhìn hắn hôn mê cậu vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Cậu chỉ mong hắn sớm tỉnh lại cho dù hắn có đánh mắng cậu cũng được.
Cậu cứ ngồi đó trông hắn đến trưa hôm sau không đi đâu nửa bước, cũng không ăn uống gì, mặc cho cơn đau dạ dày hành hạ cậu, cậu cũng không muốn rời hắn nửa bước, cậu sợ cậu đi rồi tỉnh dậy không thấy ai Tử Liêm sẽ suy nghĩ bậy bạ. Trời không phụ lòng cậu, trưa hôm sau thì hắn đã tỉnh:
– \” Tử Liêm… anh… anh tỉnh… rồi, em rất lo cho anh… cuối cùng thì…\”
– \” Tại sao lại cứu tôi? \” Chưa để Khánh Nam nói hết câu hắn đã lên tiếng.
Câu nói đầu tiên mà hắn nói sau một trận thập tử nhất sinh là câu này ư? Cậu như chết đứng không nói được lời nào? Cậu không biết vì sao Tử Liêm lại trở nên như vậy, không biết vì sao hắn lại muốn chết.
– \” Tại sao cậu không để tôi chết đi, tôi chết chắc cậu sẽ vui hơn mà.\” Cả căn phòng im ắng đến đáng sợ, thời gian không gian như ngừng lại sau câu nói đấy…
-\” Sao cậu lại cứu tôi hả? Cậu hại tôi mất hết rồi, sao không giết tôi luôn đi cho thoải mái? \”
Thoáng chốc cậu cảm thấy cả thế giới như sụp đổ trước mắt người cậu hết lòng yêu thương lại nói câu đó với cậu. Cậu cảm thấy thời gian như ngừng lại, tựa như tảng đá đè nén trong lồng ngực cậu, nước mắt cậu rơi, đau, đau lắm cậu đưa bàn tay dính máu lên ôm lấy ngực trái. Trái tim cậu đau lắm, đau đến mức cậu muốn chết đi ngay lập tức để không phải cảm nhận nỗi đau này thêm nữa.