[Đam Mỹ/Hoàn]Cùng Ảnh Đế Ở Luyến Tổng Tổ Cp Sau Bạo Hồng – Phong Đoản Đoản – CHƯƠNG 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn]Cùng Ảnh Đế Ở Luyến Tổng Tổ Cp Sau Bạo Hồng – Phong Đoản Đoản - CHƯƠNG 51

Mỗi một câu của bọn họ như đang ném đá vào lòng Lộ Trạch Thanh.

Nặng trĩu.

Những ký ức không quá rõ ràng từ từ hiện lên, ngay cả tâm tình trong ký ức cũng dần lan tràn ra.

Khi học tiểu học, bên ngoài trời mưa rất to, trên hành lang đầy học sinh đứng đợi phụ huynh đến đón, nguyên chủ ôm cặp sách, đội mưa trở về nhà, phải nấu cơm sớm một chút thì buổi tối mới có thời gian làm bài tập.

Sau khi lên cấp 2, phụ huynh của các bạn học đến phòng học để chờ giáo viên mở họp phụ huynh, nguyên chủ không có phụ huynh, vị trí của cậu ta vĩnh viễn trống không.

Thật vất vả để lên đại học.

Phụ huynh đứng bên ngoài cổng trường hồi hộp chờ con của mình đi ra, một mình nguyên chủ bình tĩnh đi ra trường thi. Cậu nghĩ, có lẽ rất tự do.

Cậu không cần người giám hộ, cũng không có ai có thể trói buộc cậu.

Nhìn ba người trước mắt đang đau khổ vì mình, đáy lòng của Lộ Trạch Thanh như bị thứ gì đâm vào, vô cùng đau, từ nhỏ đến lớn Lộ Trạch Thanh không hề sợ đau nhưng cậu không biết phải đối mặt với họ như thế nào, cũng không biết phải đáp lại bọn họ như thế nào.

Nếu người nhà họ Thích nói rằng không muốn cậu trở về nhà họ Thích, Lộ Trạch Thanh sẽ thong dong làm theo, bình tĩnh rời đi, cậu có thể không bị sao, nhưng….

Người nhà họ Thích chưa từng từ bỏ tìm kiếm, cũng vẫn luôn chờ đợi một ngày đưa người về nhà.

Lần đầu tiên Lộ Trạch Thanh có thể cảm nhận sâu sắc rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến người thân, cậu đã quen với việc không có ai yêu cậu, cậu vẫn luôn tự yêu lấy chính mình. Hiện tại lại có người nói cho cậu biết.

Cậu cũng được yêu thương.

Lộ Trạch Thanh không biết phải làm gì mới không phụ lại tình yêu thương nhiệt tình của người nhà họ Thích.

Hình như…. chưa có ai từng dạy cậu.

\”Thanh Thanh, mẹ không bắt buộc con, thật xin lỗi, mẹ thật sự không muốn cưỡng bách con, con, con đừng khóc.\”

Cậu khóc sao?

Lộ Trạch Thanh chậm chạp nâng mi, nước mắt rơi xuống tay cậu, Lộ Trạch Thanh cảm thấy thật nóng. Cậu nắm chặt ngón tay, trái tim như bị một tảng đá lớn đè khiến cậu không thở nổi.

Cậu vẫn luôn một mình, thậm chí cậu không nhớ được lần cuối cậu khóc là khi nào.

Nước mắt làm ướt lông mi, tầm mắt của cậu sắp bị nước mắt che khuất.

Lộ Trạch Thanh đứng lên.

\”Rất xin lỗi.\”

Cậu cúi người thật sâu về phía Thích Hoài và Lộ Niệm Sơ, đại não có chút loạn, Lộ Trạch Thanh không muốn quyết định khi chưa suy nghĩ kỹ.

Lời nói đến miệng nhưng lại không thốt ra được.

\”Cháu….\”

\”Thanh Thanh, mẹ không bắt buộc con, con không cần phải xin lỗi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.