Chương 30
Chuyển ngữ: Han
Cảnh Lê nuốt nước miếng.
Cậu chưa từng cảm thấy Tần Chiêu cười lên cũng đáng sợ như vậy, Cảnh Lê chăm chú nhìn hắn đi tới bên cạnh mình, bàn tay hạ xuống sau gáy cậu.
Bóp nhẹ một cái.
Trong nháy mắt đó, sống lưng Cảnh Lê tê rần.
Cậu ngẩng đầu lên, khó khăn nặn ra một nụ cười: \”Ngươi… Sao ngươi về nhanh vậy…\”
\”Ừm.\” Trông Tần Chiêu như đang xách một con mèo nhỏ, hắn nắn bóp gáy cậu, nhẹ giọng hỏi, \”Lúc nãy ngươi nói, nếu ngươi không ở lại thì ta sẽ làm sao?\”
\”Ngươi sẽ… sẽ…\”
Cảnh Lê vốn định nói là nếu cậu không chịu ở lại thì Tần Chiêu sẽ dây dưa đến chân trời góc biển, đến khi cậu đồng ý mới thôi.
Nhưng câu này chắc chắn không thể nói ra ngay trước mặt hắn.
Cậu không muốn lúc về nhà bị người này hầm thành canh cá đâu.
Một đám thôn dân vẫn đang nhìn về phía bọn họ. Hai người kia một ngồi một đứng, nhìn nhau tán tỉnh không coi ai ra gì, cực kỳ giống một đôi trời sinh.
Chỉ là bầu không khí giữa cặp đôi này còn lâu mới dịu dàng tình tứ như mọi người tưởng tượng.
Cả chục con mắt đang dõi theo, Cảnh Lê cúi đầu nói: \”… Ta sai rồi.\”
Chân mày Tần Chiêu hơi nhướn lên.
\”Là ta theo đuổi hắn.\” Cảnh Lê tủi thân nhỏ giọng nói, \”Trước đây Tần Chiêu đã cứu ta, từ đó trở đi ta đã sinh lòng ái mộ hắn, không những mải miết quấn lấy mà còn theo đuổi tới tận thôn Lâm Khê không chịu rời đi.\”
Mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Hèn chi, chưa bàn đến chuyện Tần Chiêu không giống người như vậy, chỉ với xương cốt thân thể kia của hắn, sao có thể ngàn dặm xa xôi theo đuổi người ta?
Đổi ngược lại thì còn tạm được.
Tần Chiêu rất hài lòng với đáp án này, nới lỏng tay, chuyển thành vuốt ve nhẹ nhàng.
Con cá này không những ngốc mà còn dễ dọa.
.
Hôm nay Cảnh Lê khoác lác thất bại, cả đêm đều ngoan vô cùng, ngay cả lúc Tần Chiêu đọc sách viết chữ cũng chỉ yên lặng ngồi bên cạnh nhìn, không ồn ào, cũng không ngủ gà ngủ gật.
Tần Chiêu thấy cậu nhìn đến là chăm thú bèn hỏi: \”Ngươi biết chữ à?\”
Cảnh Lê rất không muốn thừa nhận bản thân là một người mù chữ, nhưng nhìn những chữ cổ trên giấy mình chưa từng thấy qua kia thì cậu vẫn thành thật lắc đầu.
Tần Chiêu thấy hơi kì lạ: \”Ngươi biết Tứ Thư Ngũ Kinh mà lại không biết chữ ư?\”
Nhưng mà hắn cũng nhanh chóng có suy đoán của mình: \”Chẳng lẽ là do ở với chủ nhân trước nên nghe nhiều thành quen? Cái vị cao tăng đắc đạo ở phủ Giang Lăng kia?\”