VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE
Chương 90: Tôi lợi hại không
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Đúng vậy, chi phí ngủ nghỉ đích thực là một vấn đề lớn, Hà Tấn không biết nhà Tần Dương ở đâu, song, cho dù có cách xa nơi này một chút thì mỗi sáng đi xe điện ngầm cũng vẫn có thể tiết kiệm được khá nhiều. Thế nhưng, áp lực mà một tia thiện cảm với đối phương mang đến khiến cho Hà Tấn không khỏi dằn vặt giữa lý trí cùng cảm tính.
Tần Dương lại bổ sung thêm: \”Nhà tôi có phòng dành cho khách.\”
Không phải ở chung một phòng với Tần Dương, như thế quả thực tốt hơn nhiều, tuy nhiên Hà Tấn vẫn còn do dự: \”Có làm phiền đến người nhà cậu không?\” Dù gì thì việc mò tới cửa quấy người khác vào năm mới cũng chẳng hay ho, Hà Tấn sinh ra trong hoàn cảnh gia đình đặc biệt, hiển nhiên sẽ rất để ý đến chuyện liệu mình có gây phiền toái cho người khác hay không.
Tần Dương nhíu mày, vì những lời có phần xa cách của Hà Tấn mà cảm thấy không vui. Mà tâm tư Hà Tấn cũng bị biểu tình của người kia làm cho lúc xuống lúc lên, cuối cùng vẫn bị cảm tính đánh bại: \”Được rồi…\”
Tần Dương nhất thời nhoẻn miệng cười, tâm tình rất tốt mà cắn một miếng Sandwich. Hà Tấn thấy hắn như vậy, bên tai bỗng dưng lại vang lên lời A K mới thì thầm với mình: \”Cậu ta thích em, cậu ta muốn tán em…\”
Hà Tấn hoảng hốt đứng dậy khỏi ghế, bỏ lại một câu \”Tôi đi làm việc\” rồi bỏ chạy.
Đảo mắt liền đến chín giờ, Hà Tấn tan ca, Tần Dương đã thu dọn xong đồ đạc, đang đợi cậu. Hà Tấn thay quần áo, chào tạm biệt cùng đồng nghiệp, sau đó đi theo Tần Dương.
Vốn tưởng cả hai sẽ đi xe điện ngầm để về nhà, kết quả Tần Dương trực tiếp lấy một cái chìa khóa điện tử ra khỏi túi áo, theo động tác bấm nút của hắn, trước mắt đột nhiên lóe sáng — Chỉ thấy đối diện quán cà phê có một chiếc Jaguar màu xanh lam đang đỗ. Dưới sự khúc xạ của ánh đèn ấm áp phát ra từ quán cà phê và tia sáng lóe lên bất ngờ của đèn pha ô tô, màn đêm đen đặc tựa hồ lung linh lấp lóa.
\”Cậu lái xe tới?\” Hà Tấn sửng sốt.
Tần Dương \”Ừ\” một tiếng, dắt người nọ băng qua đường cái, tiếp nhận vali hành lý trong tay của đối phương, chỉ chỉ vào ghế phó lái, \”Tôi cất giúp cậu, cậu lên xe trước đi.\”
Hà Tấn ngây ngốc lên xe, chạm vào nội thất bên trong, vẻ mặt có phần háo hức. Tuy hiện tại rất nhiều người mua xe riêng, những gia đình thường thường bậc trung cũng không lạ lẫm gì taxi cả, nhưng nhà Hà Tấn thì không. Bởi vì hiện giờ vật giá leo thang, mua xe rẻ song chi phí bảo dưỡng thì lại rất tốn, Hà mama ngại khói xăng dầu không tốt cho môi trường, lại thêm phí bảo hiểm thường niên này nọ, tất tần tật cộng vào đủ cho gia đình bọn họ ăn uống chi tiêu trong vòng một năm, do đó nhất quyết không mua. Hà Tấn còn nghe mẹ nói, theo lệ, nam nữ kết hôn thì nhà trai mua phòng nhà gái mua xe, cho nên Hà Tấn không cần phải mua. Cái lập luận quái dị này từng khiến cậu triệt để cạn lời, trong mắt cậu, xe là phương tiện đi lại nhà nào cũng có, huống chi cậu là nam sinh, hứng thú với xe cộ, thiết bị điện tử hoặc các loại máy móc vốn là lẽ tự nhiên, nhưng trong quan niệm của mẹ cậu, những thứ ấy lại thành một loại công cụ để phóng đại giá trị con người.