[Đam Mỹ/Hoàn] Vẫn Chờ Người Online – Hi Hòa Thanh Linh – Chương 87: Bỏ nhà ra đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Vẫn Chờ Người Online – Hi Hòa Thanh Linh - Chương 87: Bỏ nhà ra đi

VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE

Chương 87: Bỏ nhà ra đi

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Đồ đạc của cậu không nhiều, hành lý cũng chỉ có mấy bộ quần áo mang từ trường về để thay đổi khi tắm giặt, trong nhà không có cái gì đặc biệt muốn mang đi, cuối cùng Hà Tấn đứng ở trong phòng đảo mắt nhìn quanh một lượt, giống như quyết tâm sẽ không quay lại nơi này…

Bỗng cậu nhìn thấy lon 7 Up ở trên bàn học, đây là thứ duy nhất còn sót lại trong túi đồ ăn to bự mà Tần Dương mua cho cậu lúc ở nhà ga. Hà Tấn cầm lon nước lên nhét vào túi xách trên lưng, lại nhấc vali, một phen đạp cửa ra ngoài.

Tiếng chửi mắng ngoài phòng đột nhiên ngưng bặt, người phụ nữ kia giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn cậu: \”Mày muốn làm gì! Mày đây là muốn làm gì?\”

Hà Tấn không để ý đến bà, mang theo hành lý của mình đi ra cửa, Ha mama ở sau lưng thét chói tai: \”Mày muốn đi đâu? !\”

Ba của Hà Tấn cũng ngây ngẩn cả người, vội vàng xông tới kéo lấy cánh tay cậu: \”Hà Tấn! Con làm gì vậy? Bình tĩnh chút đi!\”

Hà Tấn nhìn về phía ba mình, hốc mắt chợt đỏ hồng: \”Một một người không nói lý như thế, ba có thể bình tĩnh nhưng con thì không.\”

Người phụ nữ nọ lại kêu lên: \”Mày bảo ai không nói lý? Mày nói rõ ràng đi, rốt cuộc ai mới là người không phân rõ trắng đen phải trái! Mày mới là người gian dối đấy!\” Bà vừa khóc lóc om sòm vừa bắt đầu với đồ vật xung quanh ném vào người Hà Tấn, nào là cốc chén trên bàn, nào là đệm lưng ghế tựa, nào là khung ảnh, vân vân…

Hà Tấn không quan tâm, một mực mở cửa đi ra khỏi nhà…

Ba cậu cũng nóng nảy lên: \”Hà Tấn! Đừng giận dỗi! Mẹ con nói mãi rồi cũng thôi, con nhẫn nhịn một lúc là sẽ ổn!\”

Hà mama vừa thấy có người đứng về phía mình, lập tức càng thêm kiêu ngạo: \”Ông cứ để nó đi đi, để nó đi đi, có gan đi thì đừng bao giờ trở lại!\”

Hà Tấn gật gật đầu, trong lòng thầm nhủ: Được, lời này là mẹ nói đấy…

Ra khỏi nhà, Hà Tấn ngay cả đầu cũng không quay lại, cứ thế phăm phăm đi về phía trước. Đằng sau một mảnh tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại truyền tới tiếng khóc gào của phụ nữ, thanh âm này yếu dần theo những bước chân đang chạy xuống lầu của Hà Tấn, mãi đến khi không còn nghe thấy nữa.

Cậu không mềm lòng, chỉ cảm thấy trong đầu như có lửa cháy, mà tâm trạng lại là một mảnh thê lương.

Có thể ba cậu còn bận lo cho mẹ cậu nên không theo ra, cũng tốt, hiện tại Hà Tấn không sợ đối mặt với mẹ nhưng lại sợ ba lên tiếng ngăn cản mình… Người đàn ông thành thật ấy không làm gì sai, chẳng qua ông chỉ yếu đuối mà thôi.

Hà Tấn không muốn giống ba ba của mình, cả đời bị vây hãm trong cái lồng giam khủng khiếp kia.

Mùng hai tháng Giêng, bảy giờ sáng, thời tiết rét lạnh vô cùng, đêm qua Hà Tấn chỉ ngủ có một tiếng, giờ phút này đúng là vừa đói vừa lạnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.