[Đam Mỹ/Hoàn] Vẫn Chờ Người Online – Hi Hòa Thanh Linh – Chương 79: Anh chị em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Vẫn Chờ Người Online – Hi Hòa Thanh Linh - Chương 79: Anh chị em

VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE

Chương 79: Anh chị em

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Tất nhiên Tần Dương không thể nói ra nguyên nhân thực sự trước mặt Hầu Đông Ngạn, chỉ tùy tiện lấy cớ, đại khái là vì nhà ở gần đây nên ngày nào về cũng được, sau đó nhanh chóng chuyển đề tài.

Nhưng là Hà Tấn lại bị ánh mắt như có như không kia của đối phương làm cho bối rối, mặc dù không đối diện với Tần Dương, song cậu vẫn có thể cảm nhận được sự oán giận phát ra trên thân người nọ!

Hà Tấn áy náy mà cúi đầu và cơm, thái độ của Tần Dương khiến cậu cảm thấy hình như mình đã làm sai chuyện gì đó. Nhưng cậu nghĩ rồi lại nghĩ, Tần Dương không vui ở chỗ nào nhỉ? Nếu vì chuyện mình dẫn theo Hầu Đông Ngạn tới ăn cơm thì chẳng phải là rất kỳ quái hay sao? Tất cả đều là bạn bè của nhau cơ mà.

… Có lẽ là mình quá nhạy cảm và cả nghĩ rồi chăng?

Tóm lại bữa cơm này, ngoại trừ Hầu Đông Ngạn ra thì hai người còn lại đều cảm thấy nuốt không trôi.

Sau khi ăn xong Hà Tấn đòi thanh toán, Tần Dương không tranh với cậu. Lúc đứng dậy hắn cầm theo khăn quàng cổ của Hà Tấn, đồng thời trên tay còn có một cái khác, là của hắn. Cái khăn kẻ caro màu xanh đậm, cũng là cái khăn hắn mua trong cửa hàng lưu niệm lúc đưa Hà Tấn đi mua vợt tennis hôm nào.

Vào khoảnh khắc truyền tay chiếc khăn quàng, ngón tay hai người thoáng chạm vào nhau, ánh mắt Tần Dương giống như đang chất vấn: vì cái gì lại không đeo cái khăn tôi tặng cậu?

Hà Tấn rụt tay lại theo bản năng, bối rối cúi đầu, tự nhắc bản thân không nên nghĩ bậy.

Ra khỏi nhà hàng, Tần Dương hỏi: \”Các cậu còn bận gì không?\”

Hầu Đông Ngạn đáp: \”Tôi phải ra sân bay, đến sớm còn làm thủ tục, bây giờ phải trở về thu dọn hành lý đây.\”

Tần Dương nhìn về phía Hà Tấn, Hà Tấn vội vàng lên tiếng: \”Sặc, tôi cũng phải về ký túc xá làm tổng vệ sinh.\”

Hầu Đông Ngạn vỗ vỗ bả vai Hà Tấn, xấu hổ nói: \”Vất vả cho Tấn đại ca rồi, lúc vào học tao sẽ mang cho mày một ít đặc sản!\”

Không nói gì thêm, ba người lần lượt chào tạm biệt.

Hầu Đông Ngạn vừa rời khỏi, ký túc xá chỉ còn lại một mình Hà Tấn. Cậu cầm chổi và xẻng lên chuẩn bị quét nhà, bất chợt nghe thấy tiếng rung của vòng tay thông minh.

Hà Tấn nhìn vào camera, tiếp điện thoại, phía trên vòng tay bắn ra một quầng sáng hình vuông hiển thị khuôn mặt có chút già nua của mẹ cậu: \”Hà Tấn à, thi xong chưa?\”

Khi ba mươi chín tuổi mẹ Hà Tấn mới có thai cậu, mấy năm trước mới về hưu, hiện tại đã ngoài sáu mươi.

Hà Tấn: \”Dạ, chiều hôm qua đã xong môn cuối cùng.\”

Hà mama híp mắt hỏi: \”Tại sao con lại đeo kính?\”

Hà Tấn đem những lời nói với Tần Dương trưa nay thuật lại một lần, mẹ cậu lại bảo: \”Ồ, thế thì về sớm một chút còn nghỉ ngơi… Con mua vé tàu chưa?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.