VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE
Chương 73: Một quyển sách kỹ năng
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Đang lúc náo loạn đột nhiên có người gõ cửa, mà đối phương cũng không chờ chủ phòng ra mở đã trực tiếp đẩy cửa bước vào, \”Ồ, náo nhiệt thế?\” Người tới là Tưởng Bạch Giản, hắn quét mắt một vòng, cuối cùng dừng tầm nhìn ở chỗ Tần Dương đang tóm người trên giường, cười nói, \”Xem ra cú ngã cũng không ảnh hưởng tới chú mày cho lắm, vẫn còn sức để đánh người cơ đấy.\”
Chương Tiêu một cước đá văng Tần Dương, Tần Dương thấy Tưởng Bạch Giản mang vợt về cho mình thì nhanh tay nhận lấy rồi nói một câu cảm tạ.
Tưởng Bạch Giản nhìn về phía Chương Tiêu, cười mà như không cười, nói: \”Là cậu à, hôm nay các cậu đánh rất được.\”
\”Chẳng phải cuối cùng vẫn thua các cậu đó sao, không vui gì hết.\” Chương Tiêu đứng lên chào hỏi một phen.
Tưởng Bạch Giản cười cười, lại nói: \”Buổi tối tổ tennis có bữa liên hoan đấy, cùng đi luôn nhé, thoạt nhìn tinh thần cậu cũng không tồi đâu,\” Nói tới đây, anh quay sang hất cằm với Tần Dương, \”Đi không?\”
Tần Dương đẩy đẩy Chương Tiêu: \”Em không đi, anh xách cậu ta đi đi, thay em mời khách.\”
Chương Tiêu cạn lời: \”Này, liên hoan ăn mừng thắng lợi của Hoa đại bảo tao theo làm cái gì, hơn nữa tao có quen tổ trưởng tổ tennis của chúng mày đâu!\”
Tưởng Bạch Giản nhướng mày, liếc mắt nhìn Chương Tiêu: \”Mấy năm trước cậu cũng đánh với tôi rất nhiều trận rồi, còn bảo không quen?\”
Tần Dương vỗ vai Chương Tiêu, dứt khoát đuổi hắn ra ngoài: \”Đúng thế, với lại uống một chén thì quen ngay ấy mà!\”
Chương Tiêu: \”Ơ này này, mày chờ một chút…\”
Tần Dương kiên quyết đuổi khách về: \”Nói nữa cơm của tao cũng nguội luôn, đi mau đi.\”
Tưởng Bạch Giản đang định hỏi Hà Tấn có muốn cùng đi hay không, đã thấy Tần Dương thẳng tay đóng cửa. Bất đắc dĩ giơ tay sờ mũi, cuối cùng anh thức thời mang theo Chương Tiêu cùng rời đi. Nhất thời, phòng ký túc chỉ còn lại Tần Dương đang thở phào nhẹ nhõm cùng với Hà Tấn vẫn bị vây trong hỗn độn cực kỳ.
Tần Dương mở hai hộp thức ăn ra, lần lượt bày lên mặt bàn, lại kéo ghế của mình lại, lên tiếng mời Hà Tấn: \”Nào, cùng ăn đi.\”
Sáu hộp thức ăn và hai hộp cơm, hai người ăn cũng thoải mái, ban đầu Hà Tấn còn tưởng Tần Dương thật sự muốn bồi bổ, không ngờ người nọ là có ý định mời mình cùng ăn.
Hà Tấn cầm hộp cơm lên, tách đôi đũa duy nhất còn sót lại, nếm thử, rồi đột nhiên hỏi: \”Trước kia cậu cũng chơi game à? Game gì thế?\”
Tần Dương: \”Một game online phổ thông thôi, Thiên Đao gì gì đó.\”
\”À…\” Trái tim Hà Tấn hoàn toàn trầm xuống, ngẫm lại, trên đời sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy được. Nếu Tần Dương chính là Thương Hỏa, hắn cũng sẽ không biết cậu là \”A Tấn\”, dù gì thì hình tượng vừa vô dụng lại vừa thật thà của cậu ở trong game hoàn toàn không cách nào liên hệ với hiện thực, mặt khác ngay cả giọng nói cũng đã bị biến đổi rồi. Mà về cơ bản, Tần Dương hẳn không có lý do để giấu diếm mình chuyện chơi game, đúng không? Quen biết ngoài đời chẳng phải càng tiện chơi đùa cùng nhau hay sao chứ?