VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE
Chương 72: Người để thích
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Một câu \”Cậu đã đến rồi\” của người kia khiến cho hốc mắt Hà Tấn có chút cay xè. Đột nhiên cậu cảm thấy mình rất ngốc, bởi vì Tần Dương bỗng nhiên xa cách, mà bản thân lại như hóa thân thành Lâm Đại Ngọc, cả ngày ngồi suy nghĩ miên man, đa sầu đa cảm. Trước đây cậu không phải như thế này đâu… Cho dù Tần Dương lạnh lùng một chút thì sao, hắn cũng rất bận, mình chủ động hơn chẳng phải là ổn rồi ư!
Hà Tấn ngừng việc tự phỉ nhổ chính mình, tiến lên một bước, nói: \”Đến phòng y tế trường không? Tốt nhất là bảo bác sĩ xử lý miệng vết thương một chút rồi mới băng bó lại một lượt đi.\”
Tần Dương quan sát biểu tình của Hà Tấn, thấy vẻ mặt người nọ hiển lộ một sự lo lắng thật chân thành, đột nhiên không còn giận cậu nữa. Cũng đúng, là hắn nghĩ sai ngay từ lúc ban đầu, là hắn hiểu lầm Hà Tấn là đồng tính luyến ái, cho nên mới có thể cảm thấy tất cả mọi chuyện đều thuận thuận lợi lợi.
Nếu Hà Tấn là một thẳng nam, vậy thì sự thỏa hiệp cùng với hy sinh của đối phương cho mình cũng quá nhiều rồi. Bây giờ lại thấy người nọ lo lắng như thế, bỗng nhiên Tần Dương có cảm giác, có lẽ Hà Tấn không phải là một người quá mức lạnh lùng, chẳng qua cậu ấy không biết cách biểu đạt tình cảm của mình mà thôi.
Nghĩ vậy, Tần Dương lại có được tự tin. Đúng, thẳng nam thì làm sao, chẳng phải hắn vốn dĩ cũng thẳng đấy à, kết quả cuối cùng, lại bị chính ảo tưởng của mình bẻ cho cong queo vặn vẹo. Cho dù Hà Tấn thẳng, hắn cũng nhất định thay đổi đối phương, hắn không tin trên đời này lại có trái tim nung không biết nóng!
Đến phòng y tế trường, bác sĩ tháo lớp băng bó qua loa cũ ra, bởi vì máu đã khô cứng lại dính vào băng gạc nên khi xé bỏ Tần Dương đau đến trợn mắt nhe răng. Hà Tấn đứng ở một bên nhìn mà khó chịu, cầm lòng chẳng đặng đặt tay lên bả vai của hắn ta, hỏi: \”Rất đau à?\”
Nếu Hà Tấn không có mặt ở đây, Tần Dương tuyệt đối sẽ không lộ ra vẻ mặt này, kỳ thực thời điểm mới ngã xuống hắn cũng chẳng hề nhíu mày dù là một chút. Song, hiện tại nhìn thấy bộ dáng đau lòng xót dạ của người kia, Tần Dương vui vẻ cực kỳ, vì thế cố tình diễn sâu một chút: \”Đau.\”
Hà Tấn: \”…\”
Người xử lý vết thương là một bác sĩ ngoại khoa chừng bốn mươi lăm tuổi, nghe Tần Dương than thở ông lập tức cười nhạo: \”Lớn thế này rồi, đau có một chút mà cũng không chịu được!\” Giương mắt liếc nhìn hắn một cái, bác sĩ lại nói: \”Bộ dáng cậu rất được, nhưng đàn ông con trai phải mạnh mẽ, phải biết ngậm đắng nuốt cay mới được nhiều phụ nữ yêu thích, hiểu chưa?\”
Tần Dương: \”…\” ( ̄_ ̄||)
Bác sĩ kiểm tra một lượt, xác định chỉ là trầy da chút xíu, không cần phải khâu vá gì, vì thế liền khử trùng cho Tần Dương một lần nữa, làm sạch rồi băng bó cẩn thận. Lúc này Tần Dương không hề ho he một tiếng, thấy vậy bác sĩ mới vừa lòng mà gật gật đầu, kê cho hắn chút thuốc hạ sốt phòng trừ, lại dặn: \”Trước khi vết thương khép miệng đừng để cánh tay dính nước, ngày mai tới đây thay băng, nếu phục hồi tốt, ba bốn hôm liền đóng vẩy rồi.\”