VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE
Chương 44: Chạy bộ đêm khuya
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Hà Tấn bỏ mũ giáp ra, ngồi trên ghế ngẩn ngơ một hồi lâu, suy nghĩ mới chậm rãi trở về hiện thực.
\”Mày xuyên về rồi!\” Hầu Đông Ngạn ở phía sau nghe được động tĩnh, lập tức quay đầu lại, cười nói, \”Sắp năm tiếng đồng hồ cmnr, trong lúc đấy, tao nhìn sang chỗ mày vài lần, cứ sợ mày không về được nữa!\”
Hà Tấn: \”Mày xem nhiều phim khoa học viễn tưởng quá…\”
Hầu Đông Ngạn lại nói: \”Vừa rồi Đầu To ghé vào đây, thấy mày đội mũ giáp ngồi không nhúc nhích, liền tò mò hỏi tao có phải mày đang uốn tóc hay không!\” Đầu To là bạn dùng chung phòng sinh hoạt ký túc với hai người bọn họ, cũng là một con mọt cuồng học tập cả ngày vùi đầu vào trong sách vở, \”Tao nói với nó là mày đang chơi game, nó lại bảo, \’Chơi game là như vậy à, dù tao có kém hiểu biết thì mày cũng đừng gạt tao chứ\’. Sau đó, tao phải giải thích với nó một đống về mũ giáp thực tế ảo, còn nói, \’Xem 《 Avatar 》 đi, kiểu như thế đấy\’. Ôi đệt, lúc đó nó nhìn thật ngu, ha ha ha!\”
Hà Tấn cũng cười theo, lại hỏi: \”Đầu To tới tìm tao à?\”
Hầu Đông Ngạn: \”Đúng vậy, nó tới hỏi mượn vở ghi trên lớp của mày, tao giúp mày tìm cho nó rồi, còn dặn dò nó đừng đụng vào mày, cẩn thận hồn phách rời đi không về được nữa. Mày không thấy được biểu tình của nó lúc đấy đâu, ha ha, cười chết tao luôn!\”
\”Phụt, làm gì khoa trương như vậy…\” Hà Tấn còn nhớ, lúc nãy có nghe Nhàn Vân nói, hắn bị Dã Hạc cù ở ngoài đời liền nảy sinh cảm giác nhột, vì thế liền bảo với Hầu Đông Ngạn, cho dù ngoài hiện thực bị quấy rầy thì trong game cũng chẳng làm sao.
Hầu Đông Ngạn: \”Tao dọa nó thôi mà, những lời này cũng chỉ có Đầu To mới tin!\”
Hà Tấn lắc đầu cười cười, đứng dậy chuẩn bị đi rửa mặt, thoáng nhìn vào khoảng sáng màu đỏ lóe ra từ vòng tay thông minh, chỉ thấy bên trên có một tin nhắn chưa đọc cho Tần Dương gửi tới — \”Buổi tối cùng đi chạy bộ nhé?\” Thời gian nhận được tin đã là vài tiếng trước.
Lúc dạy Hà Tấn đánh tennis vào hai tuần trước, Tần Dương thuận miệng nói sẽ dắt Hà Tấn đi chạy bộ, từ đó về sau, chỉ cần người nọ có thời gian thì sẽ liên lạc hỏi thăm và rủ rê cậu.
Đối với loại hành động đầy nhiệt tình và nhớ mãi không quên của đàn em khóa dưới, Hà Tấn cảm kích cực kỳ, vì thế vừa thấy tin nhắn cũng không ngại thời gian đã muộn, liền nhanh chóng reply: \”Thực xin lỗi, bây giờ tôi mới đọc tin, cậu đã ngủ chưa?\”
Không ngờ Tần Dương lập tức trả lời: \”Chưa, cậu vừa bận cái gì à?\”
Hà Tấn: \”Không, tôi mải game, không phát hiện tin nhắn đến.\”
Tần Dương: \”Hiện tại phải đi ngủ rồi sao?\”
Hà Tấn: \”Chuẩn bị đánh răng rửa mặt, nhưng mà tinh thần có hơi hưng phấn, có lẽ không ngủ ngay được.\”
Tần Dương: \”Có muốn xuống lầu chạy hai vòng không?\”
Hà Tấn sửng sốt, đã qua 12 giờ đêm, hiện tại đi chạy bộ có phải quá muộn hay không? Nhưng nghĩ nghĩ một chút, chạy hai vòng cùng lắm cũng chỉ mười phút thôi, không chừng chạy mệt lại càng dễ ngủ, huống hồ tối nay là mình không trả lời tin nhắn sớm, nếu cứ tiếp tục từ chối hình như cũng chẳng hay…