VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE
Chương 136: Mẹ con bị bệnh
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Hà Tấn cứ đứng ngẩn ra như vậy, không giải thích một lời nào. Mà bên kia, Hà ba ba gấp đến độ lập tức đẩy Hầu Đông Ngạn ra, lần thứ hai chỉ vào cậu, nói: \”Từ nhỏ đến lớn chúng tao đã dạy dỗ mày ra sao, vì cái gì mà mày lại biến thành như vậy hả? Mày nói đi, lúc trước mày bỏ nhà đi có phải vì thằng nhãi đó không? Xem ra mẹ mày quản mày thật chặt là đúng lắm, tao sơ sót rồi, Hà Tấn ơi là Hà Tấn, mày đã khiến tao thất vọng đến không thể thất vọng hơn!\”
Nghe được những lời ấy, Hà Tấn vốn muốn mạnh mẽ chống đỡ, nháy mắt tâm như tro tàn, há miệng thở dốc, nói: \”Ba, con cứ nghĩ ba sẽ thông suốt hơn mẹ một chút…\”
Hà ba ba lớn tiếng gầm gừ: \”Mày ra ngoài thuê nhà ở chung với một thằng con trai khác! Mày bảo tao thông suốt như thế nào!\”
Hà Tấn xiết chặt nắm tay, tựa như con thú nhỏ bị buộc đến đường cùng, nếu không bùng nổ sẽ chỉ còn nước chết: \”Ba, ba có bao giờ thử thấu hiểu con chưa? Từ nhỏ đến lớn…\” Cậu nghẹn ngào, \”Ba mẹ đã bảo giờ hỏi xem con muốn cái gì, không muốn làm gì, ghét gì, thích gì hay chưa… Con là một con người, có suy nghĩ, có tình cảm, có người để thích để yêu, chứ không phải con rối của ba mẹ, cũng không phải một vật phẩm chẳng có linh hồn!\”
Hà ba ba tựa hồ không nghĩ tới Hà Tấn sẽ đột nhiên bùng nổ, bị một loạt những câu nói kia của cậu làm cho kinh sợ.
Mà Hà Tấn, vừa mới mở miệng, vô số oán giận tích tụ trong lòng liền như sóng tràn đê vỡ, rốt cuộc ngăn không được nữa — \”Khi còn bé, con muốn chơi game, các người không cho con chơi, con muốn học vi-ô-lông, các người không cho con học, thành tích của con tốt các người xem là chuyện hiển nhiên, thành tích vừa sa sút liền bảo vì yêu mà chểnh mảng, có bạn gái viết thư tỏ tình với con, mẹ lập tức gọi điện thoại chửi mắng người ta một trận, chỉ cần con hơi không vừa ý mẹ, mẹ liền phê bình con nhục mạ con, ba có biết con chán ghét mẹ đến nhường nào không! Con cứ nghĩ, chờ khi con trưởng thành, con sẽ có thể lựa chọn giữa cái mình muốn và không muốn, chỉ cần con thi đậu vào trường đại học mà các người yêu cầu, một ngày nào đó con sẽ được tự do, nhưng các người vẫn luôn bức ép con sống theo dự định của các người…\”
Hà ba ba: \”Ba mẹ là muốn tốt cho con…\”
Hà Tấn cố nén nước mắt sắp sửa tràn mi, tiếp tục nói: \”Nhưng con không thấy tốt! Con không muốn bản thân sẽ biến thành một kẻ mà chính mình còn thấy ghét!\”
\”Cho nên con liền hẹn hò với đàn ông sao?\” Hà ba ba lắc đầu, luống cuống chân tay nói, \”Hà Tấn à, chuyện này không đúng đâu, cho dù con không đồng ý với cách làm của mẹ, cũng không thể dùng bản thân mình để mà giận dỗi như thế này!\”
Hà Tấn xua tay, chán nản cắt lời: \”Ba! Tại sao ba còn chưa hiểu! Việc con ở bên cậu ấy không phải đơn thuần là giận dỗi! Là con thích, con muốn! Con chính là muốn ở cùng cậu ấy!\”
Phẫn nộ thổi bay toàn bộ lý trí, ngọn lửa phản kháng rục rịch trong cơ thể bấy lâu đã bốc cháy cao nhất từ trước đến nay, Hà Tấn không bình tĩnh được, mà cũng không muốn bình tĩnh nữa.