VẪN CHỜ NGƯỜI ONLINE
Chương 125: Ngủ lại chỗ này
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Hai người mười ngón đan nhau, đây là lần đầu tiên Hà Tấn thuận theo mà để mặc cho Tần Dương nắm tay mình như vậy.
Bởi vì không thể làm gì khác, cho nên Tần Dương si mê dùng ngón tay cọ cọ vào bàn tay có kích thước nhỏ hơn bình thường của Hà Tấn, chốc chốc lại gảy gảy mấy cái, khiến cậu ngứa ngáy muốn rụt về. Song, lần nào cũng vậy, Hà Tấn vừa rút tay thì Tần Dương liền dùng lực giữ chặt lại, không cho cậu có cơ hội trốn thoát…
\”Còn chưa chơi đủ hả…\” Hà Tấn co rúm thân thể, từ nhỏ đến lớn, chỉ khi đối mặt với người này cậu mới hiếm thấy mà thẹn thùng đến mặt đỏ tim loạn, hệt như một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.
Tần Dương: \”Này, em bắt đầu thích anh từ bao giờ?\”
Bỗng chốc hắn lại hệt như một tên ngốc si tình muốn xác nhận tâm ý của tình nhân.
Hà Tấn lơ đễnh nói: \”Quên rồi…\”
Tần Dương: \”Vậy khi nào thì phát hiện bản thân động lòng với anh?\”
Hà Tấn: \”Không biết.\”
Tần Dương không chịu buông tha, lại hỏi: \”Chung quy cũng phải có một bước ngoặt nào đó chứ, ví dụ như em bỗng cảm thấy anh rất đẹp trai, vóc người cũng được, hoặc là cảm thấy anh chơi game rất lợi hại, lại đối xử rất tốt với em…\”
Hà Tấn chưa từng thấy người nào mặt dày như Tần Dương cả (=_=)…
Thế nhưng, ngẫm lại thì mình cũng đã đồng ý hẹn hò với người ta rồi, sao có thể ngang ngược như trước mãi, vì thế Hà Tấn cố sức hồi tưởng lại, rồi nói cho Tần Dương nghe về thời điểm hắn hấp dẫn mình, \”Có lần chúng ta đi dạo trong Hoàng thành, thấy Nhàn Vân và Dã Hạc đang hôn nhau, khi đó em đã hỏi anh nghĩ sao về loại chuyện này, nhớ không?\”
Tần Dương: \”Ừ, rồi sao nữa?\”
Hà Tấn: \”Anh có chính kiến cùng sự nhất quán của mình, chắc vì cái cá tính này nên em đã thán phục anh. Anh vô cùng dũng cảm, hoàn toàn không giống với em.\”
Đúng vậy, bất kể quyết tâm chơi tennis đến cùng hay là chờ đợi một người bạn mạng suốt tám năm trời, đều là những việc mà Hà Tấn không cách nào làm tới nơi tới chốn được. Bên cạnh đó, phương thức lý giải độc đáo của Tần Dương về tính hướng và tình yêu cũng làm cho cậu vô cùng xúc động. Loại tính cách đặc biệt này đúng là có lực hấp dẫn trí mạng.
Đương nhiên, việc Tần Dương đối tốt với cậu cũng là một phần lý do nữa.
Hà Tấn: \”Còn có ngày hôm ấy, chính là cái đêm trước lễ tình nhân một ngày, em đã nhìn thấy tin nhắn ME của anh, cả đêm, anh đã gửi tới rất nhiều tin.\”
Tần Dương: \”…\”
Không phải chứ, Tần Dương nhịn không được mà muốn che mặt, bắt đầu hồi tưởng xem ngày đó mình đã nhắn đi những gì…
Thế nhưng, nếu đêm hôm ấy Hà Tấn đã đọc được tin nhắn, vậy thì vì sao lại làm bộ như chẳng hay chẳng biết một cái gì? Giả sử tối ngày kế tiếp mình không lén lút hôn trộm người ta, cũng không tỏ tình ở ngoài hiện thực, có phải đối phương sẽ không chịu thừa nhận tình cảm của bản thân?