Chương 9: Tìm chìa khóa xe.
***
Bên cạnh có người bổ sung với vẻ mặt phức tạp:
– Hình như tôi cũng đã từng nghe thấy mấy lời đồn tương tự thế này. Bọn họ nói lúc Lâm Hòa Tây học cấp hai còn là đại ca trường, cả ngày chỉ biết gây sự đánh nhau.
Chu Huyên quăng bài trong tay đi, quay đầu nhìn về phía Du Trùng đang im lặng:
– Đi tìm nó luôn không?
Rõ ràng là tâm trạng Du Trùng cũng không được tốt, anh nhíu mày hỏi Dương Quyển:
– Tại sao chìa khóa xe lại ở chỗ cậu ta?
Dương Quyển chìm trong hình tượng giáo bá của Lâm Hòa Tây mãi lâu chưa hồi thần, bấy giờ cuối cùng mới nhớ ra chuyện chính, cậu ta vội vàng xua tay giải thích rõ ràng cho Lâm Hòa Tây:
– Không phải đâu, cậu ấy không đánh tôi.
Cậu ta nói đôi ba câu giải thích với mọi người, sau đó lúng túng nói thêm với Du Trùng:
– Cậu ấy khóa xe xong bèn cầm luôn chìa khóa đi luôn, có lẽ là cậu ấy quên trả tôi, tôi cũng quên mất không hỏi.
Mặc dù có lòng nói đỡ cho Lâm Hòa Tây nhưng ấn tượng xấu về Lâm Hòa Tây đã ăn sâu bén rễ trong lòng mọi người, không ai nghe vào lời cậu ta nói.
Thậm chí còn khuyên cậu ta đừng tới gần Lâm Hòa Tây, cho dù đối phương làm hành động gì thì nhất định đều không phải từ lòng tốt.
Có người còn trách móc Lâm Đông:
– Nếu là tôi thì tôi sẽ không đồng ý để cậu ta cùng tới đây đâu.
Lâm Đông nghe vậy sắc mặt có vẻ không tốt:
– Anh tưởng rằng tôi muốn anh ta tới đây lắm sao? Còn không phải vì bố tôi…
Nhận thấy lời của mình không ổn, Lâm Đông khó khó khăn nhịn lại câu chuyện.
Nhưng vẫn có người tai thính nghe được:
– Bố cậu? Tại sao bố cậu lại bắt cậu ta cùng tới đây?
Lâm Đông không muốn nói ra ý muốn của Lâm Viễn Ngụy trước mặt Du Trùng, cậu ta mở miệng nói bừa một lý do cho qua chuyện này:
– Có lẽ bởi vì quan hệ của tôi và anh ta không tốt cho nên mới muốn tôi dẫn anh ta ra ngoài chơi.
Ở đây không có ai biết rõ chuyện nhà họ Lâm, cái cớ của Lâm Đông cũng có thể coi là tạm ổn trước mặt mọi người. Ai nấy đều gật đầu, không tò mò truy hỏi nữa.
Nếu như đã không sao, Chu Huyên bảo mọi người ngồi vào chỗ:
– Chơi tiếp đi.
Du Trùng quăng bài trong tay xuống:
– Dương Quyển thay tôi đi, tôi đi lấy chìa khóa về.
Dương Quyển chần chừ:
– Tôi không biết chơi mấy.
– Quy tắc rất đơn giản, không biết thì bảo bọn Chu Huyên dạy cậu. – Du Trùng nói.
Lúc này Dương Quyển mới ngồi xuống vị trí của Du Trùng.