Chương 80: Chúc mừng năm mới
***
Ván thứ ba, bởi vì Du Trùng phản bội bắn lại quân mình, Lâm Hòa Tây nhanh chóng giành thắng lợi.
Chu Huyên bị dán mấy mảnh giấy trên mặt, cậu ta kéo lấy mảnh giấy Dương Quyển cầm trong tay định dán cho Du Trùng, còn hừ lạnh một tiếng:
– Để tôi tự tay trừng phạt tên phản đồ này.
Lâm Hòa Tây vươn tay cản cậu ta, cười híp mắt lên tiếng:
– Tôi chịu phạt thay cậu ấy.
Chu Huyên sững người, nhìn Du Trùng ngồi bên giường.
Vẻ mặt Du Trùng vẫn bình thường, không có bất cứ ý kiến gì với lời Lâm Hòa Tây nói.
Chu Huyên thầm nghiến răng, đè nén cơn ghen tị trong lòng mình, cầm mảnh giấy kia dán lên mặt Lâm Hòa Tây.
Du Trùng bất ngờ vươn một tay ra cản trước mặt Lâm Hòa Tây.
– Lại làm sao nữa vậy? – Chu Huyên khó chịu hỏi – Không phải ông muốn tôi hủy bỏ hình phạt đấy chứ? Không hủy được đâu đấy nhé, không có lý nào mọi người đều làm theo quy tắc bình thường chỉ có hai người…
– Tôi bảo ông hủy bỏ khi nào? – Du Trùng ngắt lời lải nhải của cậu ta, chẳng hề khách khí đập văng cánh tay sắp sửa dán lên mặt Lâm Hòa Tây – Phạt có thể, không được sờ mặt.
Chu Huyên trố mắt nhìn:
– Sờ mặt cái gì? Chẳng phải đã cách một mảnh giấy rồi hay sao?
Du Trùng nói:
– Cách giấy cũng là sờ.
Chu Huyên chỉ có thể nhịn cơn tức nhét mảnh giấy vào trong tay anh:
– Vậy ông dán đi.
Du Trùng vừa lòng quay đầu sang, ngoắc tay ra hiệu Lâm Hòa Tây đang ngồi trên giường:
– Quay mặt qua đây.
Lâm Hòa Tây rướn người về trước, ghé mặt mình đến gần Du Trùng.
Du Trùng cầm mảnh giấy kia hỏi:
– Dán vào đâu.
Lâm Hòa Tây phối hợp nghiêng mặt qua, chỉ vào má mình:
– Dán ở đây.
Song mãi một lúc lâu mà không thấy cảm giác hơi lạnh của mảnh giấy dán lên.
Cậu khó hiểu quay đầu sang, bắt gặp ánh mắt nhìn chằm chằm gương mặt mình của Du Trùng.
Lâm Hòa Tây hỏi:
– Sao thế?
Du Trùng không nói gì, vươn tay ấn mảnh giấy lên má cậu, nhưng không buông tay ra ngay mà ghé sát lại bên tai cậu, cất giọng trầm trầm:
– Em có biết dáng vẻ ban nãy của em giống như đang làm gì không?
Lâm Hòa Tây ngây đơ một giây:
– Giống đang làm gì?
Giọng Du Trùng tràn đầy ý cười rõ rệt:
– Giống như đang đòi anh hôn ấy.