Chương 7: Đi xem thi đấu
***
Thứ Bảy, tổng cộng có tám người lái ba chiếc xe đi xem đua xe. Ngoại trừ Lâm Đông ra, mọi người trực tiếp tập trung ở trước cổng trường, sau đó mấy người ấy lại lái xe đi đón cậu ta. Khi ba chiếc xe nối đuôi nhau vào nhà họ Lâm, đúng lúc Lâm Hòa Tây và Lâm Đông vừa ăn xong bữa sáng.
Hai người ra khỏi biệt thự nhà họ Lâm, Lâm Đông mang theo chiếc ba lô vừa tầm không to cũng không nhỏ, Lâm Hòa Tây không mang gì, chỉ cầm theo điện thoại di động.
Cộng thêm cả người lái xe, hai chiếc xe còn lại đã ngồi đủ sáu người, chỉ còn mỗi xe của Du Trùng là mới có một người. Người kia ngồi ở ghế sau, Lâm Đông trực tiếp mở ghế phụ ngồi vào trong xe. Mặc dù khó chịu trong lòng nhưng cậu ta vẫn không dám làm trái với quyết định của Lâm Viễn Ngụy, cậu ta đưa ra đề nghị muốn dẫn Lâm Hòa Tây đi chung với Du Trùng.
Du Trùng ngồi ở ghế lái, liếc mắt nhìn Lâm Hòa Tây ở ngoài với ánh mắt khó phân biệt cảm xúc, cuối cùng anh vẫn nói:
– Để cậu ta ngồi sau đi.
Lúc này Lâm Đông mới hạ cửa kính xe xuống, làm mặt lạnh nói với Lâm Hòa Tây:
– Anh ngồi sau đi.
Lâm Hòa Tây mở cửa lên xe, ngồi vào trong rồi mới phát hiện người ngồi cạnh là người cậu biết. Vào buổi học tự chọn mấy ngày trước, cậu còn cướp chỗ mà Du Trùng chiếm cho cậu ta. Rõ ràng là không có ấn tượng tốt về cậu cho nên Dương Quyển không chào hỏi gì.
Ngược lại bản thân Lâm Hòa Tây như thể không phát giác ra thái độ của mấy người trong xe, nói với Du Trùng và Dương Quyển ở bên cạnh:
– Chào buổi sáng.
Nằm trong dự đoán, không ai đáp lại cậu.
Chỉ có Dương Quyển thoáng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cậu bằng ánh mắt bội phục.
Nắm bắt được tầm mắt cậu ta, Lâm Hòa Tây nghiêng đầu cười cười.
Dương Quyển tính tình hiền lành điềm đạm, nhận thấy Lâm Hòa Tây không có ác ý, cậu ta vô thức cười lên. Cũng may là trước khi khóe miệng cong lên rõ ràng, cậu ta lập tức hồi thần nhịn xuống. Nhớ ra người trước mặt là người Du Trùng và Chu Huyên ghét, cậu ta chơi thân với hai người kia, cũng nên chung mối thù với bọn họ mới phải.
Mười giờ sáng màn thi đấu bắt đầu, bọn họ lái xe hai tiếng đồng hồ mới tới trước sân bãi ở khu ngoại thành. Khi mấy người đỗ xe xong xuôi, có ngay người của đội xe và người phụ trách trường đua tới tiếp đón, còn dẫn bọn họ đi vòng qua lối xếp hàng kiểm phiếu và đi thẳng vào lối miễn vé.
Tay đua mặc đồ thi đấu có vẻ quen biết với Du Trùng, anh ta giới thiệu người phụ trách sân đua với bọn họ:
– Đã sắp xếp phòng cho mọi người rồi, có chuyện gì thì tìm thẳng anh ấy. Sáng nay tôi có trận đấu, buổi chiều còn có vòng loại cho nên không tìm mọi người nữa. Hẹn tối gặp.
Du Trùng nói:
– Được, cố lên.
– Cảm ơn anh em. – Tay đua cười cười, ánh mắt lướt qua phía sau Du Trùng, sau đó nhướng mày hỏi – Tại sao lại có thêm một người?