Chương 57: Vết thương trên mặt
***
Sân vận động ồn ào với bầu không khí sục sôi, không ít người đã ngồi hai bên khán đài, lan can cũng treo biểu ngữ cổ vũ màu đỏ với hàng chữ lớn. Hôm nay diễn ra buổi đấu giao hữu giữa Học viện Mỹ thuật và Học viện Khoa học tự nhiên.
Mấy hàng ghế gần sân đã chật kín người, Lâm Hòa Tây đi tới hàng ghế sau, đứng từ trên cao nhìn xuống dưới sân.
Buổi đấu còn chưa bắt đầu, hai đội bóng đã vào sân, ngồi đợi trên hàng ghế dài bên ngoài.
Ở khu nghỉ ngơi, Du Trùng vẫn mặc áo khoác chưa cởi, quay lưng về phía khán đài, nói chuyện với Chu Huyên. Trong số những người của Học viện Mỹ thuật sắp ra sân có cả Hạ Thành Phong.
Lâm Hòa Tây ngước mắt tìm Phương Thanh Ninh ở khán đài đối diện, liếc ngang một hồi không nhìn thấy bóng dáng đối phương đâu, cậu nhướng mày vì ngạc nhiên.
Sau đó cậu nghe thấy bên dưới có người gọi tên mình.
Lâm Hòa Tây cúi đầu tìm kiếm, thấy Phương Thanh Ninh đang đứng ở hàng cuối cùng của khán đài, cười hớn hở vẫy tay với cậu, còn chỉ chỗ trống để cặp sách bên cạnh, ra hiệu cho cậu xuống đấy.
Cậu bước xuống cầu thang bên khán đài, liếc thấy bên trái Phương Thanh Ninh còn hai cô gái xinh xắn khác.
Sau khi nhìn thấy rõ gương mặt của Lâm Hòa Tây, hai cô gái tò mò nghiêng đầu nhìn sang Lâm Hòa Tây ngồi bên cạnh Phương Thanh Ninh.
Phương Thanh Ninh không giới thiệu với hai người bạn cùng phòng nhiều mà ngại ngùng nói với cậu:
– Bạn cùng phòng kéo em đến đây, mấy cậu ấy muốn xem Du Trùng và Chu Huyên chơi bóng.
Lâm Hòa Tây nhướng mày:
– Bọn con gái bọn em đều thích loại hình như Du Trùng và Chu Huyên à?
– Đâu chỉ có mỗi chúng em? – Phương Thanh Ninh bỗng tức giận, giọng điệu đầy ám chỉ – Còn có người da mặt dày không ở khán đài cổ vũ cho đội nhà mình mà chạy tới bên này xum xoe kìa.
Nhận thấy cô nói xong, tầm mắt hướng thẳng xuống sân bóng. Lâm Hòa Tây thầm cảm thấy buồn cười. Mặc dù không hiểu ra sao nhưng vẫn nhìn theo hướng cô nhìn.
Khi nhìn thấy rõ tình huống ở khu nghỉ ngơi ngoài sân, mặt cậu bỗng cứng đờ.
Chu Huyên đã không còn ở đó, một cô gái tóc đen xoăn dài, mặc áo hở vai và váy ngắn đứng trước mặt Du Trùng, ngẩng đầu lên nói gì đó với anh. Sinh viên bình thường sẽ không thể vào sân được, quần áo cô gái mặc rõ ràng ở trong đội cổ vũ của Học viện Mỹ thuật.
Trọng tài đang giục hai bên ra sân, Du Trùng đặt điện thoại vào túi áo, xoay tay cởi áo khoác.
Cô gái vươn tay ra định nhận lấy.
Lâm Hòa Tây lập tức híp mắt, đứng dậy dựa vào lan can trước khán đài, gọi tên Du Trùng.
Du Trùng nghe tiếng quay đầu lại, khi thấy Lâm Hòa Tây đứng trên khán đài, anh nhướng mày ngạc nhiên.