[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu – Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu - Chương 51

Chương 51: Như tỉnh giấc mộng

***

Về đến phòng thuê, Lâm Hòa Tây gọi đồ ăn ngoài, sau đó trải giấy vẽ lên chiếc bàn ngoài phòng khách. Bắt đầu vẽ phác họa kết cấu dựa vào tấm ảnh trên điện thoại.

Đồ ăn nhanh được đưa tới, cậu ăn vội vàng cho xong rồi lại cầm bút lên.

Qua thêm hai tiếng đồng hồ nữa mới đứng dậy đi tắm rửa.

Lâm Hòa Tây ra ban công lấy khăn tắm và quần lót, từng đợt sấm rền vang lên bên ngoài, mưa dày hạt đập vào cửa kính thủy tinh phát ra âm thanh gấp gáp và rõ ràng.

Lâm Hòa Tây rút khăn lông và quần lót xong, cúi đầu nhìn xuống màn đêm đen kịt. Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa có xu hướng ngừng rơi, ngược lại còn to hơn mấy tiếng trước nhiều.

Cậu rời khỏi ban công, không lấy quần áo ngủ trong tủ mà vào thẳng phòng tắm luôn.

Có mỗi mình Lâm Hòa Tây ở nhà nên cậu tương đối thoải mái..

Phòng tắm của căn nhà thuê không lớn lắm, Lâm Hòa Tây đặt đồ trong tay xuống, cởi áo quần dài, sau đó cúi người cởi quần lót.

Khi nhấc chân lên đầu ngón chân không móc kịp nên chiếc quần lót trượt từ đầu gối xuống rơi trên sàn phòng tắm.

Lâm Hòa Tây cúi người nhặt nó lên.

Trước mắt chợt tối sầm, cả thế giới trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng sấm sét bên ngoài cửa sổ là rõ ràng.

Lâm Hòa Tây hơi sững người, dựa theo trí nhớ lần mò nhặt quần lót, ngẩng đầu nhìn bình nước nóng đã tắt đèn trên tường.

Hai giây sau cậu mới phản ứng lại, không phải đèn trong phòng tắm bị hỏng mà cả căn nhà đã mất điện rồi.

Cậu với chiếc khăn lông xuống quấn quanh hông, lần mò trong bóng tối mở cửa, ra ngoài sofa phòng khách lấy điện thoại.

Còn chưa tìm được điện thoại, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ.

Cả khu nhà này cậu chỉ quen mỗi Du Trùng. Vào giờ này còn đến gõ cửa thì chắc ngoài Du Trùng ra không còn ai hết.

Chẳng qua quen Du Trùng bao lâu nhưng chưa bao giờ Du Trùng xuống dưới tìm cậu.

Lâm Hòa Tây không chắc chắn lắm, chậm rãi bước chân ra mở cửa.

Hành lang cũng tối om, thấy cậu mở cửa ra luôn, Du Trùng đứng trong bóng tối nhướng mày hỏi:

– Cậu không hỏi xem ai gõ cửa đã mở ngay được à?

Lâm Hòa Tây cười cong môi:

– Tôi biết là cậu mà.

Du Trùng nói:

– Nếu như không phải tôi thì sao?

– Tôi cũng đâu phải con gái chân yếu tay mềm. Hơn nữa, – Lâm Hòa Tây không nghĩ chuyện này có gì to tát cả – Những người đàn ông xa lạ có mục đích không đơn thuần sẽ chỉ gõ cửa nhà nữ giới sống một mình thôi.

Du Trùng nói với giọng nặng nề:

– Những kẻ xâm nhập vào phòng cướp giật thích nhất là gõ cửa nhà sinh viên – Anh dừng một lát, lại bổ sung thêm một câu ám chỉ – Không phân biệt giới tính.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.