Chương 43: Người đàn ông lạ mặt
***
Một lúc sau, cậu mới gắng gượng bình tĩnh lên tiếng:
– Cái gì đang chọc tôi thế? Lọ kem chống nắng à?
Du Trùng vẫn còn rất tức giận, hỏi ngược lại:
– Lọ kem chống nắng nào?
Lâm Hòa Tây bình tĩnh quay đầu, nhìn anh với vẻ chân thành:
– Đúng vậy, là lọ kem chống nắng.
Du Trùng sa sầm mặt nhìn chằm chằm một lát, không nói gì.
Không đợi được câu trả lời của anh, Lâm Hòa Tây cảm thấy không ổn.
Sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi, nguồn nhiệt xương cụt vẫn không ngừng lan tỏa, thậm chí còn có dấu hiệu lan dần xuống dưới bụng cậu.
Lâm Hòa Tây lẳng lặng kẹp hai chân, cúi đầu, thử cạy cánh tay đối phương đang ôm trước hông mình.
Du Trùng cũng cảm nhận được nhiệt độ thay đổi, anh dần bình tĩnh, buông lỏng cánh tay đang ôm eo cậu ra.
Không còn ràng buộc ở hông, Lâm Hòa Tây bật dậy khỏi lòng anh, nhảy thẳng xuống ghế không quay đầu lại, cúi người nhặt mũ lưỡi trai và áo rơi trên cát.
Cát trong mũ quá nhiều, Lâm Hòa Tây ngồi xổm dưới đất liên tục rũ hai thứ ấy.
Một lát sau, khi cậu đứng dậy quay đầu nhìn, Du Trùng đã không còn ở trên ghế nữa rồi.
Đoán được anh đứng dậy đi làm gì, Lâm Hòa Tây vừa nghi ngờ vừa thở phào, cậu nhặt lọ kem chống nắng lăn vào trong góc ghế, nhìn trời xanh biển lớn phía xa, thoáng ngẩn người.
Rốt cuộc đã bao lâu rồi Du Trùng không tự giải quyết mới phản ứng với cậu.
Lâm Hòa Tây thầm sợ hãi, hiếm khi cậu mới thấy hối hận thế này, cậu không khỏi kiểm điểm lại bản thân mình, lẽ nào bản thân đã đùa quá trớn chăng?
Cho tới khi cậu nhạy bén nhận thấy cách đây mười mấy mét có một người đang nhìn chằm chằm mình.
Lâm Hòa Tây quay đầu qua, bấy giờ mới phát hiện có một đôi tình nhân trẻ tuổi xa lạ đã ngồi cách đây một chiếc ô che nắng từ khi nào.
Cô gái mặc bikini, đeo tai nghe bluetooth quay lưng về phía cậu, nằm trong lòng người bạn trai cao lớn của mình ăn vặt. Người đàn ông trẻ tuổi cắt đầu đinh, mặc áo ba lỗ, thích ý ôm lấy bạn gái, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại nhìn về phía Lâm Hòa Tây.
Ánh mắt hai người thoáng chạm nhau.
Người đàn ông xa lạ bị bắt gặp nhìn trộm, vậy mà vẻ mặt anh ta không có gì hoảng hốt, ngược lại còn thản nhiên cười với cậu qua chiếc ghế ở giữa.
Lâm Hòa Tây lạnh lùng dời mắt đi, nằm xuống ghế phơi nắng.
Bốn người đi mua đồ nhanh chóng quay về. Chu Huyên và Triệu Độ xách túi đồ uống trong tay, hai người kia kéo theo chiếc phao bơi kiểu dáng trẻ con đáng yêu.
Không nhìn thấy bóng dáng Du Trùng, Lâm Đông lạnh mặt vươn tay đẩy Lâm Hòa Tây đang nhắm mắt nằm trên ghế:
– Anh Du đâu rồi?