[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu - Chương 39

Chương 39:Giải quyết giúp cậu

***

Ninh Nam uống hết ly rượu có thuốc kia, sắc mặt tái nhợt, chật vật rời khỏi đây.

Nhân viên phục vụ đưa rượu hộ Ninh Nam cũng bị ông chủ sa thải ngay tức thì. Du Trùng và mấy người Chu Huyên đều mất hứng tiếp tục ở lại.

Bọn họ ra khỏi quán bar, thầm đoán có lẽ Du Trùng sẽ về nhà ở khu Thành Nam, Lâm Hòa Tây chậm rì rì theo sau bọn họ.

Quả nhiên Du Trùng không cùng đường với những người khác, cũng không lái xe tới đây.

Chu Huyên hỏi:

– Ông ngồi xe tôi nhé?

Du Trùng không trả lời ngay, mà liếc nhìn Lâm Hòa Tây đi sau mình:

– Xe ông còn mấy chỗ trống?

Nhờ có chuyện Lâm Hòa Tây đổi ly rượu cho Du Trùng, bây giờ nhắc tới tên cậu, vẻ ghét bỏ và phản cảm trên mặt Chu Huyên cũng vơi đi không ít, cậu ta chỉ khẽ nhún vai:

– Một chỗ.

Suy nghĩ thoáng qua, Du Trùng nói:

– Ông đi trước đi.

Nghe vậy, Chu Huyên giật mình trố mắt:

– Ông muốn đi với cậu ta á?

Du Trùng nhướng mi nhìn cậu ta:

– Có vấn đề gì hả?

Vấn đề lớn đấy chứ, Chu Huyên nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái.

Nhưng nhớ lại, coi như Lâm Hòa Tây đã giúp bọn họ chuyện ngày hôm nay, nghĩ kỹ thì cũng không có vấn đề gì lớn. Cậu ta khẽ chậc một tiếng, cuối cùng cũng không nói nhiều, xoay người qua bên đường lấy xe.

Du Trùng đứng yên tại chỗ, nhìn theo đám người Chu Huyên đi rồi, anh mới quay sang Lâm Hòa Tây:

– Đi thôi.

Lâm Hòa Tây cười híp mắt theo sau.

Đợi khi cậu đến gần, Du Trùng mới hờ hững nhìn lướt qua khuôn mặt cậu, chợt sững người:

– Sao mặt cậu lại đỏ thế kia?

Lâm Hòa Tây ngây người, vô thức vươn tay lên chạm vào mặt mình.

Bụng ngón tay truyền tới cảm giác hơi nóng, Lâm Hòa Tây nghĩ, cảm thấy có lẽ trong quán bar quá đông người, nhiệt độ cao và không khí không lưu thông, cho nên mặt cậu mới đỏ thế này.

Cậu đang định trả lời, nhưng đối diện với ánh mắt thăm dò của Du Trùng, cậu im bặt. Cuối cùng nói ra một câu không rõ ràng:

– Không sao.

Quả nhiên Du Trùng không hỏi thêm nữa, bước đi về phía trước trên ánh sáng đèn đường vàng ấm.

Nhìn thấy bóng lưng anh xa dần, Lâm Hòa Tây đứng tại chỗ ngập ngừng mấy giây, sau đó mới cất bước đi theo.

Chưa đi được mấy bước, cậu bỗng ngồi thụp xuống, vùi cả gương mặt vào trong khuỷu tay, khe khẽ gọi tên Du Trùng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.