[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu - Chương 38

Chương 38: Bỏ thuốc vào rượu

***

Nhanh chóng nhận ra ý đồ của Du Trùng, Lâm Hoà Tây cũng không nhúc nhích để mặc cho anh ôm.

Quả nhiên không có ai dán tới nữa, sau khi tiếng nhạc dừng, hai người chen ra khỏi đám đông lắc lư trên sàn nhảy, quay lại ghế ngồi.

Champagne còn chưa được mang tới bàn họ, Lâm Hoà Tây đã thầm có tính toán, cũng không chú tâm tìm kiếm vị trí của Ninh Nam nữa, chỉ ngồi xuống sofa nghịch điện thoại.

Ước chừng qua năm phút, cuối cùng nhân viên phục vụ cũng bưng khay đi về phía bọn họ.

Khi người kia chậm rãi đến gần, Lâm Hoà Tây liếc mắt nhận ra nhân viên phục vụ đưa rượu tới chính là người mà Ninh Nam gọi đi.

Anh ta dừng trước bàn bọn họ, biểu cảm không có gì bất thường, bình tĩnh đặt rượu trước mặt từng người bên bàn, sau đó ôm khay rời khỏi.

Tầm mắt Lâm Hoà Tây khẽ lướt qua bàn.

Mặc dù nói bàn này đều là bạn của Du Trùng, nhưng trừ Du Trùng và Chu Huyên ra thì cậu không nhận ra ai hết.

Nhân lúc những người trên bàn không chú ý, cậu đổi ly rượu của mình với người bên cạnh.

Cậu không định uống, nhưng không biết Du Trùng có uống hay không. Để an toàn, cậu vẫn đổi ly của mình.

Có ban nhạc bắt đầu biểu diễn trên sân khấu, sàn nhảy lại trở nên ồn ào.

Người ngồi cạnh uống cốc rượu mà cậu đổi sang, không thấy xuất hiện triệu chứng bị bỏ thuốc nào, ngược lại còn phấn kích hơn, kéo những người khác vào sàn nhảy.

Lâm Hoà Tây bất giác nhìn ly rượu trước mặt Du Trùng.

Lâm Hòa Tây chưa nghĩ được bao lâu thì chợt cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm bàn này từ xa. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía đó, ánh mắt lướt qua bao người, cuối cùng dừng trên anh phục vụ ban nãy tới đưa rượu.

Cách dòng người qua lại, cậu nhếch môi cười với đối phương.

Nhân viên phục vụ trẻ tuổi khẽ sững sờ, vô thức xoay người, không nhìn cậu nữa.

Lâm Hoà Tây ngừng cười, đẩy ly rượu trước mặt mình về phía Du Trùng, vươn tay cầm lấy ly rượu trước mặt anh, nghiêng đầu nhếch môi hỏi:

– Chúng ta đổi ly rượu nhé?

Du Trùng nói:

– Tại sao lại phải đổi?

Lâm Hoà Tây bật cười:

– Tôi muốn uống ly của cậu.

Du Trùng hơi hơi nhướng mày:

– Ly của cậu và ly của tôi có gì khác nhau đâu?

– Khác nhiều chứ. – Lâm Hoà Tây cố ý úp mở.

Du Trùng cười lạnh khó hiểu:

– Ví dụ?

Lâm Hoà Tây dài giọng:

– Ví dụ….

Tròng mắt đen láy của cậu khẽ đảo, cầm ly rượu của đối phương lên môi, ngậm vào. Hai giây sau, cậu mới buông ly ra khỏi môi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.